www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
14:32 EST Thứ bảy, 14/12/2019

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 11

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 9


Hôm nayHôm nay : 3192

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 38091

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4257560

Trang nhất » Tin Tức » Giáo Hội

Diễn từ của Đức Thánh Cha tưởng niệm các nạn nhân bom nguyên tử tại công viên HypoCenter, Nagasaki

Chủ nhật - 24/11/2019 22:45
Nhật Bản

Nhật Bản

Lúc 6:40 sáng Chúa Nhật 24/11, Đức Thánh Cha rời tòa Sứ Thần Tòa Thánh để ra phi trường Haneda của Tokyo đáp máy bay đi Nagasaki, cách đó 1100 cây số.

Trong Thế chiến II, Nagasaki là nơi xảy ra vụ tấn công hạt nhân của Hoa Kỳ vào ngày 9 tháng 8 năm 1945, ba ngày sau khi quả bom nguyên tử Little Boy được ném xuống thành phố Hiroshima.

Vào lúc 11:02 A.M., ngày 9 tháng 8 năm 1945, một quả bom nguyên tử đã được ném xuống ngay ngôi nhà thờ chính tòa Urakami. Khối đá nguyên khối màu đen ở trước cửa nhà thờ vẫn còn đó để đánh dấu tâm chấn của vụ nổ.

Gió bụi mịt mù dữ dội, những tia nắng nóng lên tới vài ngàn độ và bức xạ chết người do vụ nổ nghiền nát, đốt cháy và giết chết mọi thứ trong tầm nhìn và làm toàn bộ khu vực này thành một đống đổ nát cằn cỗi.

Khoảng một phần ba thành phố Nagasaki đã bị phá hủy và 150,000 người thiệt mạng hoặc bị thương và vào thời điểm đó. Thêm vào đó, khu vực này sẽ không có thảm thực vật trong 75 năm.

6.7 triệu mét vuông chung quanh ngôi nhà thờ chính tòa bị san bằng thành bình địa.

11,574 ngôi nhà bị đốt cháy hoàn toàn:

1,326 ngôi nhà không cháy nhưng bị sụp đổ.

5,509 ngôi nhà bị hư hỏng nặng:

73,884 người chết ngay lập tức

74,909 người bị thương và chết trong vòng một tháng sau đó.

Tổng cộng có 148,793 người chết ngay lúc đó hoặc chỉ trong vòng một tháng sau.

Điều đáng nói là Urakami, và toàn bộ thành phố Nagasaki, đã từng là một trung tâm Công Giáo ở Nhật Bản trong hơn bốn thế kỷ. Người Công Giáo sống quây quần chung quanh ngôi nhà thờ chính tòa hình thành các xóm đạo để bảo vệ nhau chống lại các cuộc bách hại. Điều này hệt như những gì vẫn thường xảy ra tại Việt Nam.

Chính vì thế, khi quả bom được thả xuống, 8,500 người Công Giáo trong tổng số 12,000 người Công Giáo đã bị giết ngay lập tức.

Tại địa điểm đã bị san thành bình địa trong cuộc tấn công hạt nhân năm 1945 vào Nagasaki, mà từ chuyên môn của giới báo chí gọi là Nagaski Ground Zero, Đức Thánh Cha Phanxicô khẳng định rằng mối đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân đối với đối phương không phải là cách để xây dựng hòa bình và chia sẻ trách nhiệm trong gia đình nhân loại. Đồng thời, ngài cũng nhắc lại cam kết dấn thân cổ vũ cho hòa bình một cách không mệt mỏi của Giáo Hội.

Đức Thánh Cha nói:


Anh chị em thân mến,

Nơi này khiến chúng ta nhận thức sâu sắc về nỗi đau và nỗi kinh hoàng mà con người chúng ta có khả năng gây ra cho nhau. Cây thánh giá bị hư hại và bức tượng Đức Mẹ được phát hiện gần đây trong Nhà thờ Nagasaki nhắc nhở chúng ta một lần nữa về nỗi kinh hoàng không thể kể xiết trong xác thịt của các nạn nhân và gia đình họ trong vụ đánh bom.

Một trong những khát khao sâu thẳm nhất trong trái tim con người là an ninh, hòa bình và ổn định. Việc sở hữu hạt nhân và các vũ khí hủy diệt hàng loạt khác không phải là câu trả lời cho mong muốn này; thực ra chúng xem ra luôn luôn cản trở những ước vọng ấy. Thế giới của chúng ta được đánh dấu bởi một sự ngụy biện gian trá trong đó người ta cố gắng bảo vệ và bảo đảm sự ổn định và hòa bình thông qua cảm giác an toàn giả tạo được nuôi dưỡng bởi một tâm lý sợ hãi và ngờ vực, mà chung cuộc là tạo ra các mối quan hệ độc hại giữa các dân tộc và cản trở bất kỳ mọi hình thức đối thoại nào.

Hòa bình và ổn định quốc tế không phù hợp với các nỗ lực được xây dựng trên nỗi sợ hủy diệt lẫn nhau hoặc mối đe dọa hủy diệt hoàn toàn. Hòa bình và ổn định chỉ có thể đạt được trên cơ sở một nền luân lý liên đới và hợp tác toàn cầu để phục vụ cho một tương lai được định hình bởi sự phụ thuộc lẫn nhau và chia sẻ trách nhiệm trong toàn thể gia đình nhân loại hôm nay và ngày mai.

Tại thành phố này, nơi chứng kiến những hậu quả thảm khốc về nhân đạo và môi trường của một cuộc tấn công hạt nhân, những nỗ lực của chúng ta nhằm lên tiếng chống lại cuộc chạy đua vũ trang sẽ không bao giờ là đủ. Cuộc chạy đua vũ trang lãng phí tài nguyên quý giá có thể được sử dụng tốt hơn để mang lại lợi ích cho sự phát triển toàn diện của các dân tộc và bảo vệ môi trường thiên nhiên. Trong một thế giới nơi hàng triệu trẻ em và gia đình sống trong những điều kiện vô nhân đạo, số tiền bị lãng phí và lợi nhuận tạo ra từ việc sản xuất, nâng cấp, bảo trì và bán các loại vũ khí ngày càng có khả năng hủy diệt khốc liệt hơn bao giờ là một sự báng bổ kêu thấu tới trời cao.

Một thế giới hòa bình, không có vũ khí hạt nhân, là khát vọng của hàng triệu những người nam nữ ở khắp mọi nơi. Để biến lý tưởng này thành hiện thực đòi hỏi sự tham gia của tất cả mọi người: cá nhân, cộng đồng tôn giáo và xã hội dân sự, các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân và cả những quốc gia không có, các thành phần quân đội và tư nhân và các tổ chức quốc tế. Phản ứng của chúng ta đối với mối đe dọa của vũ khí hạt nhân phải được liên kết và phối hợp, phải được linh hứng từ những nỗ lực gian khổ và không ngừng nghỉ để xây dựng niềm tin lẫn nhau, và do đó vượt qua được tình trạng mất lòng tin hiện nay. Năm 1963, Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII, viết trong thông điệp Pacem in Terris – nghĩa là Hòa bình tại thế, rằng bên cạnh việc cổ vũ cho việc cấm vũ khí nguyên tử (xem số 112), hòa bình quốc tế đích thực và lâu dài không thể dựa vào sự cân bằng các thế lực quân sự, nhưng phải dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau (xem số 113).

Cần phải phá vỡ bầu bầu khí mất lòng tin có nguy cơ dẫn đến việc loại bỏ các khuôn khổ kiểm soát vũ khí quốc tế. Chúng ta đang chứng kiến một sự xói mòn trong quan hệ đa phương, nghiêm trọng hơn bao giờ hết, trước sự phát triển của các hình thức công nghệ quân sự mới. Diễn biến này xem ra rất phi lý trong bối cảnh kết nối ngày nay; nó tiêu biểu cho một tình huống khẩn cấp đòi hỏi sự chú ý và dấn thân của tất cả các nhà lãnh đạo.

Về phần mình, Giáo Hội Công Giáo luôn cam kết thúc đẩy hòa bình giữa các dân tộc và các quốc gia. Đây là một nghĩa vụ mà Giáo Hội cảm thấy bị ràng buộc trước mặt Chúa và trước mọi người nam nữ trong thế giới của chúng ta. Chúng ta không được trở nên mệt mỏi khi hoạt động để hỗ trợ các công cụ pháp lý quốc tế chính yếu nhằm giải trừ và không phổ biến vũ khí hạt nhân, bao gồm Hiệp ước cấm hoàn toàn các vũ khí hạt nhân. Tháng 7 năm ngoái, các giám mục Nhật Bản đã đưa ra một lời kêu gọi bãi bỏ vũ khí hạt nhân, và mỗi tháng 8, Giáo Hội tại Nhật tổ chức một buổi cầu nguyện mười ngày vì hòa bình. Cầu xin cho lời cầu nguyện, và các hoạt động không mệt mỏi trong việc hỗ trợ các hiệp định và quyết tâm theo đuổi đối thoại trở nên “vũ khí” mạnh nhất trong đó chúng ta đặt trọn niềm tin, và là nguồn cảm hứng cho những nỗ lực của chúng ta nhằm xây dựng một thế giới công bằng và đoàn kết có thể cung cấp một sự bảo đảm đích thực cho hòa bình.

Tôi tin rằng một thế giới không có vũ khí hạt nhân là có thể và cần thiết, tôi yêu cầu các nhà lãnh đạo chính trị đừng quên rằng những vũ khí này không thể bảo vệ chúng ta khỏi các mối đe dọa hiện tại đối với an ninh quốc gia và quốc tế. Chúng ta cần suy ngẫm về tác động thảm khốc của việc triển khai chúng, đặc biệt là từ quan điểm nhân đạo và môi trường và bác bỏ việc đề cao bầu không khí sợ hãi, ngờ vực và thù địch do các học thuyết hạt nhân đưa ra. Tình trạng hiện tại của hành tinh chúng ta đòi hỏi phải có sự suy tư nghiêm túc về phương cách các tài nguyên của trái đất có thể được sử dụng trong bối cảnh triển khai phức tạp và khó khăn Chương trình nghị sự 2030 vì sự phát triển bền vững, nhằm đạt được mục tiêu phát triển con người tích hợp. Thánh Giáo Hoàng Phaolô VI đã đề nghị rất nhiều vào năm 1964, khi ngài đề xuất thành lập Quỹ toàn cầu để hỗ trợ cho những người nghèo nhất, được rút một phần từ chi phí quân sự (x. Tuyên bố với các nhà báo, ngày 4 tháng 12 năm 1964; thông điệp Populorum Progressio – Phát triển các dân tộc, số 51).

Tất cả điều này nhất thiết đòi hỏi phải tạo ra các công cụ nhằm bảo đảm sự phát triển tin cậy và hỗ tương; và đòi hỏi các nhà lãnh đạo phải có khả năng ủng hộ các công cụ này trong những trường hợp cần thiết. Đó là một nhiệm vụ có liên quan và thách thức mỗi người chúng ta. Không ai có thể thờ ơ trước nỗi đau của hàng triệu những người nam nữ mà những đau khổ của họ làm nhức nhối lương tâm chúng ta ngày nay. Không ai có thể bịt tai trước những lời cầu xin của anh chị em đang quẫn bách của chúng ta. Không ai có thể nhắm mắt làm ngơ trước sự hủy hoại gây ra bởi một nền văn hóa không có khả năng đối thoại. Tôi xin anh chị em tham gia trong lời cầu nguyện mỗi ngày cho sự hoán cải tâm hồn và cho chiến thắng của một nền văn hóa sự sống, hòa giải và huynh đệ. Đó là một tình huynh đệ có thể nhận ra và tôn trọng sự đa dạng trong cuộc tìm kiếm một vận mệnh chung.

Tôi biết rằng một số người ở đây không phải là người Công Giáo, nhưng tôi chắc chắn rằng tất cả chúng ta đều có thể xem lời cầu nguyện cho hòa bình của Thánh Phanxicô thành Assisi là lời cầu nguyện của mình:

Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa
Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù,
Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục
Ðem an hoà vào nơi tranh chấp,
Ðem chân lý vào chốn lỗi lầm.
Ðể con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng,
Ðể con rọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.

Source:Libreria Editrice Vaticana

Tác giả bài viết: J.B. Đặng Minh An dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@yahoo.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.