www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
23:31 EST Thứ hai, 17/01/2022

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 22

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 20


Hôm nayHôm nay : 3622

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 70254

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5960646

Trang nhất » Tin Tức » Giáo Hội » Giáo huấn

Huấn dụ của Đức Thánh Cha trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 24/10/2021

Thứ hai - 25/10/2021 01:08
Kinh Truyền Tin

Kinh Truyền Tin

Chúa Nhật 24 tháng 10, Giáo Hội trên toàn thế giới cử hành Chúa Nhật thứ 30 Mùa Quanh Năm, bài Tin Mừng tường thuật với chúng ta cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu với người mù Bartimê.
“Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ và một đám đông, thì con ông Timê tên là Bartimê, một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường, khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nadarét, liền kêu lên rằng: “Hỡi ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi”. Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua Ðavít, xin thương xót tôi”. Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh?” Người mù thưa: “Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Ðược, đức tin của anh đã chữa anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em,

Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay kể về việc Chúa Giêsu khi rời thành Giêricô đã khôi phục lại thị giác cho anh Bartimê, một người mù ăn xin bên vệ đường (x. Mc 10:46-52). Đây là cuộc gặp gỡ quan trọng, cuộc gặp gỡ cuối cùng trước khi Chúa vào thành Giêrusalem để mừng Lễ Vượt Qua. Bartimê đã mất thị giác, nhưng anh vẫn còn giọng nói! Vì thế, khi nghe tin Chúa Giêsu sắp đi ngang qua, anh ta bắt đầu kêu lên: “Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đavít, xin thương xót tôi!” (câu 47). Và anh ta cứ hét lên và hét lên. Các môn đệ và đám đông, khó chịu vì tiếng la hét của anh, đã quở trách anh để buộc anh phải im lặng. Nhưng anh còn hét to hơn: “Hỡi con vua Đavít, xin thương xót tôi!” (câu 48). Chúa Giêsu nghe thấy, và ngay lập tức dừng lại. Thiên Chúa luôn lắng nghe tiếng kêu của người nghèo và không hề bị quấy rầy bởi tiếng hét của Bartimê; đúng hơn, Ngài nhận ra từ tiếng hét ấy một niềm tin mãnh liệt, một đức tin không ngại nài nỉ van xin, đang đến gõ cửa lòng Chúa, dù không được người đời thông cảm và còn bị trách móc. Và đây là gốc rễ của phép lạ. Thật vậy, Chúa Giêsu nói với anh ta: “Đức tin của anh đã chữa anh” (c. 52).

Đức tin của Bartimê được thể hiện rõ qua lời cầu nguyện của anh. Đó không phải là một lời cầu nguyện rụt rè và theo chuẩn mực. Đầu tiên và quan trọng nhất, anh gọi Chúa là “Con vua Đavít”: nghĩa là anh công nhận Chúa Giêsu là Đấng Mêsia, vị Vua sẽ đến thế gian. Sau đó, anh ta gọi Ngài bằng tên, một cách tự tin; “Chúa Giêsu”. Anh không sợ Ngài, anh không cần giữ khoảng cách. Và do đó, từ trái tim mình, anh ấy hét lên toàn bộ thảm kịch của mình với Chúa, Đấng là bạn của anh ấy: “Xin thương xót tôi!” Chỉ lời cầu nguyện đó: “Xin thương xót tôi!” Anh ta không yêu cầu một số tiền lẻ như khi anh ta làm với những người qua đường. Không. Anh ấy yêu cầu mọi thứ từ Đấng có thể làm mọi thứ. Anh ta xin mọi người những đồng xu lẻ; nhưng anh ta xin mọi thứ từ Chúa Giêsu, Đấng có thể làm mọi thứ cho anh ta. “Xin thương xót tôi, xin thương xót tất cả hoàn cảnh tôi hiện nay”. Anh ta không xin một ân huệ, nhưng là ân sủng là chính mình: anh ta xin thương xót con người của anh ta, cuộc sống của anh ta. Đó không phải là một yêu cầu nhỏ, nhưng nó rất cao đẹp bởi vì nó là một tiếng kêu xin thương xót, kêu gọi lòng trắc ẩn, lòng thương xót của Thiên Chúa, sự dịu dàng của Người.

Bartimê không dùng nhiều lời. Anh ấy nói những gì là thiết yếu và phó thác mình vào tình yêu của Chúa, là điều có thể làm cho cuộc sống của anh ấy thăng hoa trở lại khi Ngài làm cho anh điều mà con người không thể làm được. Đây là lý do tại sao anh ta không cầu xin Chúa bố thí, nhưng xin làm cho được nhìn thấy mọi thứ - sự mù lòa của anh ta và sự đau khổ của anh ta còn hơn cả tình trạng khiếm thị. Sự mù lòa của anh ta là phần nổi của tảng băng; nhưng chắc hẳn trong lòng anh đã có những vết thương, những tủi nhục, những ước mơ tan vỡ, những sai lầm, những hối hận. Anh cầu nguyện với trái tim của mình. Còn chúng ta thì sao? Khi cầu xin ân sủng của Thiên Chúa, trong lời cầu nguyện của mình, chúng ta có bao gồm lịch sử của chính mình, vết thương, sự sỉ nhục, giấc mơ tan vỡ, lỗi lầm và hối tiếc của chúng ta không?

“Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đavít, xin thương xót con!” Chúng ta cũng hãy đọc lời cầu nguyện này ngay hôm nay. Và chúng ta hãy tự hỏi: “Lời cầu nguyện của tôi như thế nào?” Tất cả chúng ta, chúng ta hãy tự hỏi: “Lời cầu nguyện của tôi như thế nào?” Nó có can đảm không, nó có chứa đựng sự kiên quyết tốt lành của Bartimê không, nó có biết cách “nắm lấy” Chúa khi Ngài đi qua, hay nó thích thú với việc chào hỏi trang trọng thỉnh thoảng lúc này lúc khác, chỉ khi tôi nhớ đến? Những lời cầu nguyện hờ hững không giúp ích gì cả. Hơn nữa, lời cầu nguyện của tôi có phải là “thiết yếu” không, liệu lời cầu nguyện của tôi có khiến lòng tôi trải ra trước mặt Chúa không? Tôi có đem câu chuyện và kinh nghiệm sống của mình kể cho Ngài nghe không? Hay là nó thiếu sức sống, hời hợt, được tạo nên từ những nghi thức, không có cảm giác và không có trái tim? Khi đức tin còn sống, lời cầu nguyện là chân thành: nó không cầu xin sự thay đổi nhỏ mọn, nó không bị giản lược xuống những nhu cầu nhất thời. Chúng ta phải hỏi mọi điều của Chúa Giêsu, Đấng có thể làm mọi thứ. Đừng quên điều này. Chúng ta phải cầu xin mọi điều của Chúa Giêsu, với sự khăng khăng trước mặt Ngài. Ngài không thể chờ đợi để tuôn đổ ân sủng và niềm vui của mình vào lòng chúng ta; nhưng thật không may, chính chúng ta mới là người giữ khoảng cách, qua sự rụt rè, lười biếng hoặc thiếu tin tưởng.

Vì vậy, nhiều người trong chúng ta, khi cầu nguyện, không tin rằng Chúa có thể làm phép lạ. Tôi nhớ lại câu chuyện - mà tôi đã từng thấy - về người cha được các bác sĩ cho biết rằng đứa con gái chín tuổi của ông sẽ không qua nổi đêm đó; cô ấy đã ở trong bệnh viện. Và anh ta đón xe buýt và đi bảy mươi cây số để đến Đền Đức Mẹ. Đền thánh Đức Mẹ đã đóng lại, anh bám vào cổng, dành cả đêm để cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cứu con của con! Lạy Chúa, xin ban cho cháu được sống!” Ông đã cầu nguyện với Đức Mẹ, suốt đêm dài, khóc với Chúa, khóc từ trái tim của mình. Sau đó, đến sáng, khi trở lại bệnh viện, anh thấy vợ mình đang khóc. Và anh nghĩ: “Con tôi đã chết”. Nhưng vợ anh ta nói: “Không ai hiểu, không ai hiểu, bác sĩ nói đó là một điều kỳ lạ, con mình dường như đã lành”. Chúa đã nghe thấy tiếng kêu của người đàn ông cầu xin mọi sự. Đây không phải là một câu chuyện: chính tôi đã thấy điều này, ở một giáo phận. Chúng ta có can đảm này trong lời cầu nguyện không? Đối với Đấng có thể ban cho chúng ta mọi sự, chúng ta hãy cầu xin mọi điều, như Bartimê, người là một người thầy vĩ đại, một bậc thầy vĩ đại về cầu nguyện. Cầu xin cho Bartimê, với đức tin chân chính, kiên định và can đảm của mình, là tấm gương cho chúng ta. Và xin Đức Mẹ, Đức Trinh Nữ cầu nguyện, dạy chúng ta hết lòng hướng về Chúa, tin chắc rằng Ngài chăm chú lắng nghe mọi lời cầu nguyện.

Sau khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói thêm như sau:

Anh chị em thân mến,

Tôi bày tỏ sự gần gũi của mình với hàng nghìn người di cư, tị nạn và những người khác cần được bảo vệ ở Libya: Tôi không bao giờ quên các bạn; Tôi nghe thấy tiếng khóc của các bạn và tôi cầu nguyện cho các bạn. Quá nhiều người trong số những người đàn ông, phụ nữ và trẻ em đang phải chịu bạo lực vô nhân đạo. Một lần nữa, tôi kêu gọi cộng đồng quốc tế giữ lời hứa tìm kiếm các giải pháp chung, cụ thể và lâu dài để trợ giúp các dòng người di cư ở Libya và trên khắp Địa Trung Hải. Những người bị chúng ta quay lưng đau khổ như thế nào! Có biết bao những người thực sự đau khổ ở đó. Chúng ta phải chấm dứt việc đưa người di cư trở lại các quốc gia không an toàn và ưu tiên cứu người trên biển, bằng các thiết bị cứu hộ và khả năng dự đoán được việc đổ bộ, để bảo đảm cho họ điều kiện sống tốt đẹp, các lựa chọn thay thế cho việc giam giữ, các tuyến đường di cư thường xuyên và tiếp cận được các thủ tục tị nạn. Chúng ta hãy ý thức về trách nhiệm của chúng ta đối với những anh chị em của chúng ta, những người đã là nạn nhân của tình trạng rất nghiêm trọng này trong quá nhiều năm. Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện cho họ trong im lặng.

Hôm qua, nữ tu Lucia dell'Immacolata, dòng Nữ tì Bác ái, đã được phong chân phước ở Brescia. Là một người phụ nữ hiền lành và hiếu khách, sơ ấy mất năm 1954 ở tuổi 45, sau một đời phục vụ người khác, ngay cả khi bệnh tật đã làm suy nhược cơ thể, tinh thần của sơ ấy vẫn sáng suốt. Và hôm nay, cô gái trẻ Sandra Sabattini, một sinh viên y khoa đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi ở tuổi 22, đang được phong chân phước ở Rimini. Một cô gái vui tươi, hoạt bát bởi tình yêu lớn lao và sự cầu nguyện hàng ngày, cô ấy đã hiến mình với lòng nhiệt thành để phục vụ những người yếu đuối nhất theo đặc sủng của Tôi tớ Chúa Don Oreste Benzi. Chúng ta hãy hoan nghênh hai vị Chân phước mới. Tất cả cùng nhau!

Hôm nay, Ngày Thế giới Truyền giáo, chúng ta hãy xem hai vị Chân phước mới này như những chứng nhân đã loan báo Tin Mừng bằng cuộc đời của các vị. Và với lòng biết ơn, tôi xin chào nhiều nhà truyền giáo - linh mục, tu sĩ nam nữ, và giáo dân - những người đã cống hiến sức lực của mình để phục vụ Giáo hội của Chúa Kitô, đôi khi phải trả giá rất đắt - để làm chứng. Và họ làm như vậy không phải để chiêu dụ tín đồ, nhưng để làm chứng cho Tin Mừng bằng chính cuộc sống của họ ở những vùng đất không biết Chúa Giêsu. Rất cám ơn các nhà truyền giáo! Một tràng pháo tay lớn cho họ nữa, mọi người! Tôi cũng chào các chủng sinh của Trường Đại Học Giáo Hoàng Urbanô.

Và tôi chào tất cả anh chị em, những người Rôma thân yêu và những người hành hương từ nhiều quốc gia khác nhau. Đặc biệt, tôi chào cộng đồng Peru - có rất nhiều cờ Peru ở đây! - nơi đang tổ chức lễ kỷ niệm của Señor de los Milagros. Cảnh Chúa giáng sinh năm nay cũng sẽ đến từ cộng đồng Peru. Tôi cũng chào cộng đồng người Phi Luật Tân ở Rôma; Tôi chào Centro Academico Romano Fundación đến từ Tây Ban Nha; Các Nữ Tử Thánh Tâm Chúa Giêsu đã quy tụ trong phiên khoáng đại của họ và nhóm Cộng đoàn Emmanuel. Tôi cũng chào những người tham gia “cuộc thi marathon” từ Treviso đến Rôma và những người đi “Con đường” từ Sacra di San Michele đến Monte Sant'Angelo; cuộc hành hương bằng xe đạp để tưởng nhớ Thánh Luigi Guanella; Tôi chào các tín hữu đến từ Palmi, Asola và San Cataldo. Và tôi gửi lời chào đặc biệt đến những người tham gia Tuần lễ xã hội của người Công Giáo Ý, tụ họp tại Taranto, với chủ đề “Hành tinh mà chúng ta hy vọng”.

Chúc anh chị em một ngày Chúa Nhật nhiều may lành. Thời tiết rất tốt. Và xin đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng và xin chào tạm biệt.


Source:Dicastero per la Comunicazione - Libreria Editrice Vaticana

Tác giả bài viết: J.B. Đặng Minh An dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@yahoo.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.