www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
09:13 CDT Thứ hai, 23/05/2022

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 25


Hôm nayHôm nay : 1850

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 188183

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7072270

Trang nhất » Tin Tức » Tin Tức » Giáo huấn

Kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật: ĐTC kêu gọi ngưng bắn tức khắc. Dụ ngôn người con hoang đàng

Thứ hai - 28/03/2022 19:22
Kinh Truyền Tin

Kinh Truyền Tin

Ngày Chúa Nhật 27 tháng Ba, Giáo Hội trên toàn thế giới cử hành Chúa Nhật thứ Tư Mùa Chay, bài Tin Mừng trình bày cho chúng ta dụ ngôn người con hoang đàng.
Khi ấy, các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này:


“Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho.

Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’

Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra, ôm cổ anh ta, và hôn lấy hôn để.

Bấy giờ người con nói rằng: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa...’

Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.

Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.’

Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!’

Nhưng người cha nói với anh ta: ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy’.”

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em,

Bài Tin Mừng cho Phụng vụ Chúa nhật này thuật lại Dụ ngôn Người con hoang đàng (x. Lc 15,11-32). Bài Tin Mừng này dẫn chúng ta đến trái tim của Thiên Chúa, Đấng luôn từ bi và dịu dàng tha thứ. Luôn luôn, Chúa luôn tha thứ. Chúng ta là những người cảm thấy mệt mỏi khi cầu xin sự tha thứ, nhưng Ngài luôn tha thứ. Dụ ngôn cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa là Cha, Đấng không chỉ chào đón chúng ta trở lại, mà còn vui mừng và tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn cho đứa con trai của Ngài đã trở về nhà sau khi tiêu hết tài sản của mình. Chúng ta là người con ấy, và thật xúc động khi nghĩ đến việc Cha luôn yêu thương chúng ta và chờ đợi chúng ta biết bao.

Nhưng cũng có người con trai lớn trong câu chuyện ngụ ngôn này, người ấy rơi vào tình trạng khủng hoảng trước mặt người Cha. Chúng ta cũng có thể rơi vào khủng hoảng. Trên thực tế, người con trai lớn này cũng ở trong chúng ta và, chúng ta bị cám dỗ để đứng về phía người ấy, ít nhất là một phần: anh ta đã luôn làm tròn bổn phận của mình, anh ta không bỏ nhà ra đi, và vì vậy anh ta trở nên phẫn nộ khi thấy Cha ôm lấy người con hoang đàng của mình một lần nữa sau khi nó đã cư xử rất tệ với ông. Anh ta phản đối và nói: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh”. “Còn thằng con của cha đó,” cha đã đi xa đến mức giết bê béo ăn mừng (xem câu 29-30) “Con không hiểu cha!” Đây là sự phẫn nộ của người con trai lớn.

Những từ này minh họa cho vấn đề của cậu con trai lớn. Anh ta đặt mối quan hệ của mình với Cha mình chỉ dựa trên việc tuân thủ các mệnh lệnh thuần túy, trên tinh thần nghĩa vụ. Đây cũng có thể là vấn đề của chúng ta, vấn đề giữa chúng ta và với Thiên Chúa: không biết rằng Ngài là Cha và chúng ta sống một tôn giáo xa vời, bao gồm những điều cấm kỵ và những bổn phận. Và hậu quả của khoảng cách này là sự cứng rắn đối với người hàng xóm mà chúng ta không còn coi là anh chị em nữa. Thật ra, trong dụ ngôn, người con lớn không nói với Cha về “đứa em của con”. Không, anh ta dùng từ “thằng con của cha”, như thể nói, “nó không phải là em của tôi”. Cuối cùng, anh ta có nguy cơ ở lại bên ngoài ngôi nhà. Trên thực tế, bản văn nói: “anh ta không chịu vào” (câu 28), bởi vì người con kia đã ở trong.

Thấy vậy, người cha phải nài xin: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con.” (c. 31). Người cha cố gắng để con hiểu rằng đối với ông, mỗi đứa trẻ là tất cả cuộc đời của ông. Những người biết rõ điều này là cha mẹ, những người rất gần gũi với cảm giác giống như Chúa. Điều mà một người cha nói trong một cuốn tiểu thuyết rất hay: “Khi tôi trở thành một người cha, tôi hiểu Chúa” (H. de Balzac, Il padre Goriot, Milano 2004, 112). Ở điểm này trong dụ ngôn, người cha mở lòng với đứa con trai lớn của mình và bày tỏ hai nhu cầu, không phải là mệnh lệnh, nhưng là điều cần thiết cho trái tim của anh ta: “chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy” (câu 32). Chúng ta hãy xem nếu chúng ta cũng có trong tâm hồn mình hai điều mà Chúa Cha cần: phải ăn mừng, phải vui vẻ.

Trước hết, phải ăn mừng, nghĩa là, chứng tỏ rằng chúng ta đang ở gần những người ăn năn hoặc những người đang trên đường, những người đang gặp khủng hoảng hoặc những người ở xa. Tại sao chúng ta nên làm điều này? Bởi vì điều này giúp vượt qua nỗi sợ hãi và chán nản có thể đến từ việc nhớ lại tội lỗi của một người. Những người từng mắc lỗi thường cảm thấy bị trách móc trong lòng. Khoảng cách, sự thờ ơ và những lời nói cay nghiệt không giúp ích được gì. Vì vậy, giống như người Cha, cần phải chào đón họ một cách nồng nhiệt để khuyến khích họ tiến lên. “Nhưng thưa cha, con đã làm rất nhiều điều”: bất kể, hãy chào mừng nồng nhiệt. Và chúng ta, chúng ta có làm điều này không? Chúng ta có tìm kiếm những người ở xa không? Chúng ta có muốn ăn mừng với họ không? Một trái tim rộng mở, sự lắng nghe chân thành, nụ cười trong suốt có thể làm được bao nhiêu điều tốt đẹp; hãy ăn mừng, đừng làm cho họ cảm thấy khó chịu! Người Cha lẽ ra phải nói: “Được rồi, con trai, hãy trở về nhà, trở lại làm việc, về phòng, tu chỉnh bản thân và công việc của mình! Và đây sẽ là một cách tốt để tha thứ”. Nhưng không! Chúa không biết tha thứ mà không ăn mừng! Và người Cha ăn mừng vì niềm vui vì con mình đã trở về.

Và sau đó, giống như Cha, chúng ta cần phải vui mừng. Khi ai đó có tấm lòng hòa nhịp với Thiên Chúa nhìn thấy sự ăn năn của một người, họ vui mừng, bất kể lỗi lầm của người ấy có thể nghiêm trọng đến mức nào. Đừng tập trung vào những sai sót, đừng chỉ tay vào những gì họ đã làm sai, nhưng hãy vui mừng vì điều tốt, vì điều tốt của người khác cũng là của tôi! Còn chúng ta, chúng ta có biết vui mừng với người khác không?

Tôi muốn kể lại một câu chuyện tưởng tượng, nhưng một câu chuyện giúp minh họa tấm lòng của người cha. Có một rạp hát đại chúng, cách đây ba hoặc bốn năm, kể về đứa con trai hoang đàng, với toàn bộ câu chuyện. Và cuối cùng, khi người con trai đó quyết định quay lại với cha mình, anh ta đã nói về điều đó với một người bạn và nói: “Tôi sợ bố tôi sẽ từ chối tôi, rằng ông ấy sẽ không tha thứ cho tôi!” Và người bạn khuyên anh ta: “Hãy gửi thư cho cha của bạn và nói với ông ấy rằng: Cha ơi, con đã ăn năn hối cải, con muốn trở về nhà, nhưng chưa chắc điều đó có mang lại hạnh phúc hay không. Nếu cha muốn chào đón con, xin vui lòng đặt một chiếc khăn tay trắng ở cửa sổ '. Và rồi anh ta bắt đầu cuộc hành trình của mình. Và khi anh ta về gần đến nhà, nơi khúc cua cuối cùng của con đường, anh ta đã ở trước nhà. Và anh ta đã thấy gì? Không phải một chiếc khăn tay: nó đầy những chiếc khăn tay màu trắng, trên cửa sổ, ở khắp mọi nơi! Cha chào đón như thế đó, một cách toàn diện, một cách vui vẻ. Đây là Cha của chúng ta!

Xin Đức Trinh Nữ Maria dạy chúng ta cách đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa để điều đó có thể trở thành ánh sáng mà chúng ta nhìn thấy những người lân cận của mình.

Sau khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói thêm như sau:

Anh chị em thân mến,

Hơn một tháng đã trôi qua kể từ khi bắt đầu cuộc xâm lược Ukraine, khi bắt đầu cuộc chiến tàn khốc và vô nghĩa này, giống như mọi cuộc chiến, đều là sự thất bại cho tất cả mọi người, cho tất cả chúng ta. Chúng ta cần từ chối chiến tranh, một nơi chết chóc, nơi những người cha và người mẹ chôn cất con cái của họ, nơi những người đàn ông giết chết anh chị em của họ mà thậm chí không hề nhìn thấy họ, nơi những người quyền lực quyết định và người nghèo phải chết.

Chiến tranh không chỉ tàn phá hiện tại mà còn tàn phá cả tương lai của một xã hội. Tôi đọc rằng từ khi bắt đầu cuộc xâm lược ở Ukraine, cứ hai trẻ em thì có một trẻ em phải rời bỏ đất nước của chúng. Điều này đồng nghĩa với việc phá hủy tương lai, gây ra những tổn thương nghiêm trọng cho những người nhỏ bé và vô tội nhất trong chúng ta. Đây là thú tính của chiến tranh - một hành động man rợ và báng bổ!

Chiến tranh không phải là điều gì đó không thể tránh khỏi. Chúng ta không nên quen với chiến tranh. Thay vào đó, chúng ta cần chuyển sự tức giận của ngày hôm nay thành sự cam kết cho ngày mai, bởi vì nếu sau những gì đang xảy ra, chúng ta vẫn như trước đây, chúng ta sẽ có tội theo một cách nào đó. Trước nguy cơ tự hủy diệt, xin cho nhân loại hiểu rằng đã đến thời khắc xóa bỏ chiến tranh, xóa bỏ nó khỏi lịch sử loài người trước khi nó xóa bỏ lịch sử nhân loại.

Tôi cầu xin mọi nhà lãnh đạo chính trị hãy suy ngẫm về điều này, hãy cống hiến hết mình cho điều này! Và, hãy nhìn vào Ukraine bị tàn phá để hiểu cuộc chiến từng ngày khiến tình hình của mọi người trở nên tồi tệ hơn như thế nào. Do đó, tôi lặp lại lời kêu gọi của mình: Đủ rồi. Dừng lại. Tắt tiếng vũ khí. Tiến tới hòa bình một cách nghiêm túc. Chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện không mệt mỏi cho Nữ hoàng Hòa bình, người mà chúng ta đã thánh hiến nhân loại, đặc biệt là Nga và Ukraine, với sự tham gia đông đảo và mãnh liệt mà tôi cảm ơn tất cả anh em. Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện.

Kính mừng Maria đầy ơn phúc Đức Chúa Trời ở cùng Bà, Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ, và Giêsu con lòng Bà gồm phúc lạ.

Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con là kẻ có tội khi này và trong giờ lâm tử, Amen.

Tôi chào tất cả anh chị em đến từ Rôma và những người hành hương từ Ý và từ các quốc gia khác nhau. Đặc biệt, tôi chào các tín hữu đến từ Mễ Tây Cơ, Madrid và Lyon; các sinh viên từ Pamplona và Huelva, và những người trẻ tuổi từ các quốc gia khác nhau đã tham gia khóa đào tạo ở Loppiano. Tôi chào các giáo dân của Đức Mẹ ở Rôma, và những người đến từ cd cd Thánh George ở Bosco, Bassano del Grappa và Gela; các ứng viên chịu phép Thêm Sức từ Frascati và các nhóm “Bạn bè của Xa-chê” từ Reggio Emilia; cũng như Ủy ban thúc đẩy Hành trình Perugia-Assisi vì Hòa bình và Tình huynh đệ, những người đã đến với một nhóm học sinh để làm mới cam kết của họ đối với hòa bình.

Tôi xin chào những người tham gia cuộc thi Marathon ở Rôma. Năm nay, thông qua một sáng kiến của các Vận động viên Vatican, một số vận động viên đã tham gia vào sáng kiến đoàn kết với những người đang cần giúp đỡ trong thành phố. Chúc mừng anh chị em!

Chính xác là hai năm trước, tại quảng trường này, chúng ta đã cất lên lời cầu xin về sự kết thúc của đại dịch. Hôm nay, chúng ta đã làm như vậy để chấm dứt chiến tranh ở Ukraine. Tại lối vào của Quảng trường, anh chị em sẽ được tặng một cuốn sách như một món quà, do Ủy ban Covid-19 của Vatican phối hợp với Bộ Truyền thông Tòa Thánh sản xuất. Đó là một lời mời gọi cầu nguyện không sợ hãi trong những lúc khó khăn, luôn có đức tin nơi Chúa.

Tôi hy vọng tất cả anh chị em có một ngày Chúa Nhật tốt lành và, xin đừng quên cầu nguyện cho tôi. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng và xin chào tạm biệt.
Source:Holy See Press Office

Tác giả bài viết: J.B. Đặng Minh An dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@yahoo.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.