www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
23:35 EST Thứ năm, 20/01/2022

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 16

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 15


Hôm nayHôm nay : 18489

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 96969

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5987361

Trang nhất » Tin Tức » Giáo Hội » Giáo huấn

Lạ lùng: Nữ tổng thống Hy Lạp đã đón tiếp ĐTC trong một nghi thức dành cho quốc khách chưa từng thấy

Thứ bảy - 04/12/2021 22:12
Tin thế giới

Tin thế giới

Sáng thứ Bẩy 4 tháng 12, Đức Thánh Cha đã bay từ phi trường quốc tế Larnaca của Síp đến phi trường quốc tế Athens của Hy Lạp. Sau đó, ngài đã dùng xe hơi di chuyển trên quãng đường 31km từ phi trường về dinh tổng thống.
Tổng thống Hy Lạp là bà Katerina Sakellaropoulou đã ra đón Đức Thánh Cha ngay tại bậc thềm dinh tổng thống.

Có những điểm rất lạ trong cách thức chính phủ Hy Lạp đón các vị quốc khách. Thông thường, chúng ta thấy các nghi thức được diễn ra ngoài trời, với một hàng quân đông đảo đại diện cho các quân binh chủng. Và sau lễ chào cờ với quốc thiều của hai quốc gia được trỗi lên, Đức Thánh Cha sẽ duyệt qua các hàng quân danh dự.



Nghi thức chào đón tại Hy Lạp rất lạ lùng. Mọi chuyện diễn ra bên trong nhà. Một vài binh sĩ đứng trên cầu thang, cao hơn cả Đức Thánh Cha và bà tổng thống. Chúng ta có cảm giác là Đức Thánh Cha và bà tổng thống sẽ bước lên cầu thang này, và cảm thấy ái ngại cho Đức Thánh Cha vì cầu thang này quá cao.

Tuy nhiên không phải như thế. Sau lễ chào cờ, hai vị không bước lên cầu thang này nhưng rẽ vào một phòng trong đó các thành viên nội các và đoàn tùy tùng của Đức Thánh Cha đang chờ đợi thành hai hàng đứng đối diện nhau.

Sau phần chào hỏi, hai vị lại rẽ vào một phòng khác nơi đã diễn ra một cuộc họp riêng giữa hai vị.

Sau đó, là cuộc gặp gỡ giữa Đức Thánh Cha, bà tổng thống, các thành viên của Chính phủ và ngoại giao đoàn, các nhà chức trách tôn giáo và dân sự, và các vị đại diện tiêu biểu của các thành phần xã hội và thế giới văn hóa.

Trong diễn từ tại đây, Đức Thánh Cha nói:


Thưa bà tổng thống của nước cộng hòa,

Quý thành viên của Chính phủ và ngoại giao đoàn,

Quý vị hữu trách tôn giáo và dân sự,

Quý vị đại diện tiêu biểu của xã hội và thế giới văn hóa,

Kính thưa quý vị,


Tôi xin gửi tới bà lời chào thân ái nhất và tôi cảm ơn bà Tổng thống vì những lời chào mừng của bà nhân danh bà và nhân danh tất cả công dân Hy Lạp. Thật là vinh dự khi được ở thành phố vinh quang này. Tôi xin mượn những lời của Thánh Grêgoriô thành Nazianzus: “Athens vàng, bảo trợ cho tất cả những gì tốt đẹp… Khi tìm kiếm tài hùng biện, tôi đã tìm thấy hạnh phúc” (Hoặc. 43, 14). Tôi đến đây như một người hành hương, đến vùng đất giàu tâm linh, văn hóa và văn minh này, để tìm kiếm cùng một niềm hạnh phúc đã làm xúc động tâm hồn vị Giáo Phụ vĩ đại của Giáo hội: đó là niềm vui của việc trau dồi trí tuệ và chia sẻ cái đẹp. Một hạnh phúc không riêng tư và đơn độc, nhưng được phát sinh từ sự kinh ngạc, khao khát điều vô hạn và mở ra cho cộng đồng; một hạnh phúc ngập tràn trí tuệ mà từ đây lan tỏa khắp nơi. Nếu không có Athens và không có Hy Lạp, Âu Châu và thế giới sẽ không như hiện tại. Họ sẽ kém khôn ngoan hơn, kém hạnh phúc hơn.

Từ nơi này, tầm nhìn của nhân loại được mở rộng. Tôi cũng cảm thấy được mời để nâng tầm nhìn của mình và dõi mắt hướng về phần cao nhất của thành phố, là thành Acropolis. Những du khách qua hàng thiên niên kỷ đã đặt chân đến đây có thể nhìn thấy nó từ xa, chắc chắn họ không thể không đề cập đến sự hiện diện của thần thánh, và lời kêu gọi mở rộng tầm nhìn của chúng ta đến những gì ở trên cao. Từ đỉnh Olympus đến thành Acropolis đến núi Athos, những người nam nữ Hy Lạp ở mọi lứa tuổi được mời gọi hướng hành trình cuộc đời của họ tới những đỉnh cao. Hãy hướng về Thiên Chúa, vì chúng ta cần siêu việt để trở thành con người thực sự. Ngày nay, ở phương Tây đã xuất phát từ đây, chúng ta quên mất nhu cầu về thiên đàng, bị mắc kẹt giữa sự điên cuồng của hàng ngàn mối quan tâm trần thế và lòng tham vô độ của một chủ nghĩa tiêu dùng phi nhân hóa. Tuy nhiên, những nơi như thế này mời gọi chúng ta cảm thấy kinh ngạc trước sự vô hạn, vẻ đẹp của hiện hữu và niềm vui của đức tin. Đây là những con đường mà Tin Mừng đã đi, thống nhất Đông và Tây, các Địa điểm Thánh ở Âu Châu, Giêrusalem và Rôma. Để mang đến cho thế giới tin mừng của Thiên Chúa, người yêu của nhân loại, các sách Phúc âm được viết bằng tiếng Hy Lạp, ngôn ngữ bất diệt trong đó Lời - Logos - diễn tả chính mình, ngôn ngữ của trí tuệ con người đã trở thành tiếng nói Thượng Trí của thần linh.

Ở thành phố này, ánh nhìn của chúng ta không chỉ hướng về những gì ở trên cao mà còn hướng về những người khác. Chúng ta được nhắc nhở về điều này bởi biển, nơi giáp ranh với Athens và là nơi đã định hình nên vị thế của vùng đất này, nằm ở trung tâm Địa Trung Hải, là một cây cầu kết nối các dân tộc khác nhau. Tại đây, các nhà sử học lớn đã tìm cách kể lại lịch sử của các dân tộc gần xa. Ở đây, theo những lời nổi tiếng của Socrates, mọi người bắt đầu coi mình là công dân không chỉ của một thành phố, hay một quốc gia đơn lẻ, mà là của toàn thế giới. Công dân. Ở đây, con người lần đầu tiên nhận thức được mình là “một động vật chính trị” (xem ARISTOTLE, Politics, I, 2) và, với tư cách là thành viên của cộng đồng, bắt đầu coi những người khác không phải là chủ thể mà là những người đồng hương, những người cùng làm việc trong việc hình thành quốc gia. Tại đây nền dân chủ ra đời. Cái nôi ấy ngàn năm sau đã trở thành ngôi nhà, ngôi nhà lớn của các dân tộc dân chủ. Tôi đang nói về Liên minh Âu Châu và giấc mơ hòa bình và tình huynh đệ mà nó đại diện cho rất nhiều dân tộc.

Tuy nhiên, chúng ta không thể tránh khỏi sự lo lắng khi ngày nay chúng ta phải chứng kiến một sự thoái trào của nền dân chủ, và điều đó không chỉ xảy ra ở Âu Châu mà thôi. Dân chủ đòi hỏi sự tham gia và dấn thân của tất cả mọi người; do đó, nó đòi hỏi sự chăm chỉ và kiên nhẫn. Nó phức tạp, trong khi chủ nghĩa độc tài thì áp đặt cưỡng bức và những câu trả lời dễ hiểu của chủ nghĩa mị dân xem ra có vẻ hấp dẫn đối với nhiều người. Trong một số xã hội, quan tâm đến an ninh và bị lu mờ bởi chủ nghĩa tiêu dùng, sự mệt mỏi và thiếu thận trọng có thể dẫn đến một loại hoài nghi về dân chủ. Tuy nhiên, sự tham gia chung là một cái gì đó cần thiết; không chỉ để đạt được những mục tiêu chung, mà còn vì nó tương ứng với những gì chúng ta đang có: những sinh vật xã hội, đồng thời là duy nhất và phụ thuộc lẫn nhau.

Đồng thời, chúng ta cũng đang chứng kiến sự hoài nghi về nền dân chủ bị kích động bởi khoảng cách của các thể chế, bởi nỗi sợ hãi mất đi bản sắc, bởi bộ máy quan liêu. Phương dược khắc phục không được tìm thấy trong nỗi ám ảnh tìm kiếm sự nổi tiếng, trong sự khao khát khả năng được nổi bật, trong những lời hứa phi thực tế hoặc trong sự gắn bó với các hình thức thực dân hóa ý thức hệ, nhưng là nơi một nền chính trị tốt. Vì chính trị là, và phải là một điều tốt, trong thực tế, phải là trách nhiệm tối cao của công dân và là nghệ thuật vì lợi ích chung. Để những điều tốt đẹp có thể thực sự được chia sẻ, tôi thậm chí có thể nói là cần phải ưu tiên dành sự quan tâm đặc biệt cho những tầng lớp yếu thế của xã hội. Đây là hướng cần thực hiện. Một trong những người sáng lập Âu Châu đã chỉ ra điều đó như một liều thuốc giải độc cho những phân cực đã làm sôi động nền dân chủ, nhưng cũng có nguy cơ làm suy yếu nó. Như ông đã nói: “Có nhiều người nói về việc ai là người khuynh tả hay khuynh hữu, nhưng điều quyết định là tiến về phía trước, và tiến lên có nghĩa là tiến tới công bằng xã hội” (A. DE GASPERI, Diễn văn tại Milan, ngày 23 tháng 4 năm 1949 ). Ở đây, cần phải thay đổi hướng đi, ngay cả khi nỗi sợ hãi và các lý thuyết, được khuếch đại bởi giao tiếp ảo, đang lan truyền hàng ngày để tạo ra sự chia rẽ. Thay vào đó, chúng ta hãy giúp nhau chuyển từ tinh thần đảng phái sang sự dự phần; từ việc cam kết hỗ trợ riêng cho đảng của mình đến việc tham gia tích cực vào việc thúc đẩy tất cả mọi người.

Từ đảng phái đến dự phần. Điều này sẽ thúc đẩy hành động của chúng ta trên nhiều mặt. Tôi nghĩ đến khí hậu, đại dịch, thị trường chung và hơn hết là các hình thức nghèo đói phổ biến. Đây là những thách thức đòi hỏi sự hợp tác cụ thể và tích cực. Cộng đồng quốc tế cần điều này, để mở ra những con đường hòa bình thông qua một hình thức đa phương mà cuối cùng sẽ không bị kìm hãm bởi những đòi hỏi quá mức về tinh thần dân tộc. Chính trị cần điều này, nhằm đặt nhu cầu chung lên trước lợi ích riêng. Nó có vẻ là một điều không tưởng, một cuộc hành trình vô vọng trên một vùng biển đầy sóng gió, một cuộc phiêu lưu dài và không thể đạt được. Tuy nhiên, như sử thi Homeric vĩ đại đã nói với chúng ta, du hành qua những vùng biển bão tố thường là lựa chọn duy nhất của chúng ta. Và nó sẽ đạt được mục tiêu nếu nó được thúc đẩy bởi mong muốn đến cảng quê hương, bởi nỗ lực cùng nhau tiến về phía trước, bởi nóstos álgos, tức là nỗi nhớ nhà. Ở đây, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với sự kiên trì dẫn đến Thỏa thuận Prespa được ký kết giữa Cộng hòa này và Cộng hòa Bắc Macedonia.

Một lần nữa nhìn về Địa Trung Hải, vùng biển mở ra chúng ta với những người khác, tôi nghĩ đến những bờ biển màu mỡ và một cái cây có thể dùng làm biểu tượng của nó: đó là cây ô liu, loại cây vừa được thu hoạch. Cây ô liu gắn kết các vùng đất khác nhau giáp với vùng biển này. Thật đáng buồn là trong những năm gần đây, nhiều cây ô liu lâu năm đã bị thiêu rụi, tiêu điều bởi hỏa hoạn thường do điều kiện thời tiết bất lợi do biến đổi khí hậu gây ra. Trong bối cảnh đầy sẹo của đất nước kỳ diệu này, cây ô liu có thể tượng trưng cho quyết tâm giải quyết cuộc khủng hoảng khí hậu và sự tàn phá của nó. Sau trận đại hồng thủy ban đầu, theo Kinh thánh, một con chim bồ câu đã quay trở lại với ông Nô-ê, mang theo “trong mỏ một chiếc lá ô liu mới mọc” (Stk 8:11). Đó là biểu tượng của sự hồi phục, sức mạnh để bắt đầu lại bằng cách thay đổi cách sống của chúng ta, đổi mới mối quan hệ thích hợp của chúng ta với Đấng Tạo Hóa, các sinh vật khác và tất cả các tạo vật. Về vấn đề này, tôi hy vọng rằng các cam kết được thực hiện trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu có thể được chia sẻ đầy đủ hơn và thực hiện nghiêm túc hơn, thay vì chỉ đơn thuần là một lớp bề ngoài. Xin lời nói được tiếp nối với các hành động, kẻo con cái lại một lần nữa phải trả giá cho thói đạo đức giả của cha ông. Chúng ta nhớ lại những lời mà Homer đặt trên môi Achilles: “Hận thù trong mắt tôi, thậm chí như cánh cổng của Địa Ngục, là kẻ ấp ủ trong lòng một điều và nói ra một điều khác” (Iliad, IX, 312-313).

Trong Kinh thánh, ô liu cũng được liên kết với lời kêu gọi liên đới, đặc biệt là đối với những người không thuộc về dân tộc mình. Kinh thánh nói với chúng ta “Khi hái ôliu, anh em đừng trở lại tìm những trái sót; những trái đó dành cho ngoại kiều và cô nhi quả phụ”, (Đnl 24:20). Đất nước này, vốn niềm nở chào đón, đã chứng kiến trên một số hòn đảo của mình, số lượng anh chị em di cư của chúng ta đến đó còn nhiều hơn số cư dân bản địa. Điều này càng làm tăng thêm những khó khăn còn tồn tại do hậu quả của cuộc khủng hoảng kinh tế. Tuy nhiên, Âu Châu lại tiếp tục trì hoãn: Cộng đồng Âu Châu, con mồi của các hình thức dân tộc hẹp hòi, thay vì là động cơ của sự đoàn kết, đôi khi bị ngăn cản và thiếu phối hợp. Trong quá khứ, xung đột ý thức hệ đã ngăn cản việc xây dựng cầu nối giữa Đông và Tây Âu; ngày nay vấn đề di cư cũng đã dẫn đến sự chia cắt giữa Nam và Bắc. Tôi muốn một lần nữa khuyến khích tầm nhìn cộng đồng, toàn cầu về vấn đề di cư, và kêu gọi sự chú ý dành cho những người có nhu cầu cấp bách nhất, sao cho tương xứng với khả năng của mỗi quốc gia, họ sẽ được chào đón, bảo vệ, được thúc đẩy và hội nhập, tôn trọng đầy đủ các quyền con người và phẩm giá của họ. Thay vì là trở ngại hiện tại, điều này thể hiện sự bảo đảm cho một tương lai được đánh dấu bằng sự chung sống hòa bình với tất cả những người ngày càng buộc phải chạy trốn để tìm kiếm một ngôi nhà mới và hy vọng mới. Họ là nhân vật chính của một bi kịch Odyssey hiện đại khủng khiếp. Tôi muốn nhắc nhớ rằng khi Odysseus đặt chân đến Ithaca, ông đã được nhận ra, không phải bởi các lãnh chúa địa phương, là những kẻ đã chiếm đoạt nhà cửa và hàng hóa của ông, mà bởi người chăm sóc ông, y tá cũ của ông. Ông ấy nhận ra anh ta qua vết thương của anh ấy. Đau khổ đưa chúng ta đến với nhau; việc nhận ra rằng tất cả chúng ta đều là một phần của cùng một nhân loại yếu đuối sẽ giúp chúng ta xây dựng một tương lai hòa bình và hòa nhập hơn. Chúng ta hãy biến những gì tưởng chừng chỉ là một thảm họa bi thảm thành một cơ hội táo bạo!

Đại dịch tự nó đã là một tai họa lớn. Nó đã khiến chúng ta khám phá lại điểm yếu của chính mình và nhu cầu của chúng ta đối với người khác. Ở đất nước này, nó cũng đặt ra một thách thức đòi hỏi các cơ quan chức năng phải có những can thiệp phù hợp - tôi nghĩ đến chiến dịch tiêm chủng cần thiết - và không ít người dân phải hy sinh. Giữa khó khăn gian khổ ấy, tình đoàn kết cũng đã có một sự phát triển vượt bậc, mà Giáo Hội Công Giáo địa phương rất vui được tiếp tục đóng góp, với niềm tin rằng điều đó đại diện cho một lợi ích không thể mất đi khi cơn bão dần lắng xuống. Một số từ ngữ trong lời thề của Hippocrates dường như được viết cho thời đại của chúng ta, chẳng hạn như cam kết “tuân theo tiến trình mà tôi đánh giá là tốt nhất vì lợi ích của người bệnh” và “tránh những gì có hại và gây khó chịu” cho người khác, để bảo vệ cuộc sống tại mọi thời điểm, đặc biệt là cuộc sống khi còn trong bụng mẹ (xem Lời thề Hippocrate, văn bản cổ). Quyền được chăm sóc và điều trị của tất cả mọi người phải luôn được tôn trọng, để những người dễ bị tổn thương nhất, đặc biệt là người cao niên, không bao giờ bị loại bỏ: để người cao niên không phải là đối tượng của “văn hóa vứt bỏ”. Người cao niên là biểu hiện của trí tuệ một dân tộc. Sống là một quyền, chứ không phải là chết. Chúng ta chấp nhận cái chết, nhưng không được buộc ai phải chết.

Các bạn thân mến, một số cây ô liu ở Địa Trung Hải rất cổ xưa nên chúng có trước khi Chúa Giêsu xuống thế làm người. Lâu đời, bền bỉ, chống chọi với sự tàn phá của thời gian, chúng nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc gìn giữ cội nguồn sâu xa, được củng cố bằng ký ức. Đất nước này đúng ra có thể được gọi là ký ức của Âu Châu – các bạn là ký ức của Âu Châu - và tôi rất vui được đến thăm hai mươi năm sau chuyến thăm lịch sử của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, và năm này đánh dấu kỷ niệm hai trăm năm độc lập của quốc gia này. Tôi nghĩ đến những lời nổi tiếng của Tướng Kolokotronis: “Chúa đã đặt chữ ký của mình vào sự tự do của Hy Lạp”. Thiên Chúa sẵn sàng ký tên vào quyền tự do của con người, luôn luôn và ở mọi nơi. Đó là món quà lớn nhất của Người đối với chúng ta, món quà mà Ngài đánh giá cao nhất nơi chúng ta. Vì Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta để được tự do, và điều làm Ngài vui lòng nhất là, trong sự tự do, chúng ta yêu Ngài và người lân cận của mình. Luật pháp tồn tại để giúp thực hiện điều này, nhưng cũng rèn luyện trách nhiệm và sự phát triển của văn hóa tôn trọng. Ở đây, tôi một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn đối với sự công nhận cộng đồng Công Giáo, và tôi bảo đảm với các bạn về mong muốn của họ là thúc đẩy lợi ích chung của xã hội Hy Lạp, hướng đến mục tiêu đó là tính phổ quát bẩm sinh của cộng đoàn ấy, với hy vọng rằng trong thực tế, các điều kiện cần thiết để thực hiện dịch vụ của mình một cách hiệu quả sẽ luôn được bảo đảm.

Hai trăm năm trước, chính phủ lâm thời của đất nước này đã nói với những người Công Giáo bằng những lời cảm động này: “Chúa Kitô đã truyền lệnh cho chúng ta phải yêu thương người lân cận của mình. Tuy nhiên, ai trong số những người hàng xóm của chúng ta gần gũi hơn các bạn, những người đồng hương của chúng ta, mặc dù có những khác biệt nhất định về nghi lễ? Chúng ta có cùng quê cha đất tổ, chúng ta là một dân tộc, những người Kitô hữu chúng ta là anh em - anh em trong cội nguồn, trong sự lớn lên và hoa trái của chúng ta - dưới Thánh Giá”. Trở thành Kitô Hữu dưới dấu thánh giá, trong đất nước này được chúc lành bởi đức tin và truyền thống Kitô của nó, thúc đẩy tất cả các tín hữu trong Chúa Kitô vun trồng sự hiệp thông ở mọi cấp độ, nhân danh Thiên Chúa, Đấng bao dung tất cả với lòng thương xót của Ngài. Thưa anh chị em, tôi cảm ơn vì sự cam kết của các bạn trong vấn đề này và tôi khuyến khích các bạn hướng dẫn đất nước này theo những cách thức cởi mở, hòa nhập và công bằng. Từ thành phố này, từ cái nôi của nền văn minh này, cầu xin cho tiếp tục vang lên luôn mãi một thông điệp khiến chúng ta ngước nhìn cả trên cao và hướng về những người khác; cầu xin cho nền dân chủ có thể là phản ứng trước những tiếng hú của chủ nghĩa độc tài; và chủ nghĩa cá nhân; và cầu xin cho sự thờ ơ có thể được khắc phục bằng sự quan tâm đến người khác, người nghèo và tạo vật. Vì đây là những nền tảng thiết yếu cho nhân loại đổi mới mà thời đại của chúng ta, và Âu Châu của chúng ta, đang cần. [Bằng tiếng Hy Lạp" Xin Chúa phù hộ cho Hy Lạp!
Source:Dicastero per la Comunicazione - Libreria Editrice Vaticana
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@yahoo.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Trong Mùa Chay bạn làm gì để tỏ lòng sám hối ?

Ăn chay. Hãm mình.

Bác ái, chia sẻ.

Hoán cải đời sống, đi xưng tội.

Năng tham dự thánh lễ.

Cầu nguyện nhiều hơn.