www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
21:28 CDT Thứ hai, 23/05/2022

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 24

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 7

Khách viếng thăm : 16


Hôm nayHôm nay : 5315

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 191648

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7075735

Trang nhất » Tin Tức » Tin Tức » Giáo Hội

Phóng sự đặc biệt: Ngày Đời Sống Thánh Hiến Tại Vatican 2/2. Tưởng nhớ Cha Giuse Trần Ngọc Thanh

Thứ sáu - 04/02/2022 11:17
Tin thế giới

Tin thế giới

Lúc 5 giờ 30 chiều ngày thứ Tư Mùng Hai Tết Nhâm Dần, 2 tháng Hai, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự thánh lễ Đức Mẹ Dâng Chúa vào Đền Thánh, kỷ niệm Ngày Đời Sống Thánh Hiến Thế Giới lần thứ 26 bên trong Đền Thờ Thánh Phêrô.
Đây là ngày kỷ niệm đã được Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II thiết định vào năm 1997.


Trong thông điệp Ngày Đời Sống Thánh Hiến Thế Giới lần thứ nhất, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II giải thích rằng ngày này có ba mục đích:
 


Trước hết, đó là cơ hội để chúng ta ngợi khen Chúa một cách trang trọng và cám tạ Ngài vì hồng ân lớn lao của cuộc sống thánh hiến đã và đang làm phong phú cũng như linh hoạt các cộng đoàn Kitô với vô số đặc sủng và các hoa trái của rất nhiều cuộc sống hoàn toàn được tận hiến cho sứ vụ rao giảng Tin Mừng.

Thứ hai, ngày này nhằm mục đích quảng bá các kiến thức về đời sống tận hiến và lòng yêu mến cuộc sống thánh hiến trong toàn thể dân Chúa.

Lý do thứ ba liên quan trực tiếp đến những người tận hiến. Các vị được mời gọi cử hành cùng nhau một cách long trọng những điều kỳ diệu mà Chúa đã thực hiện trong họ, khám phá ra những tia sáng từ tôn nhan Thiên Chúa đang dõi chiếu đường đời của họ và có một ý thức sinh động hơn về sứ mệnh không thể thay thế của họ trong Giáo Hội và trên thế giới. Trong một thế giới thường bị kích động và mất tập trung, những người tận hiến cử hành Ngày Đời Sống Thánh Hiến để trở lại nguồn mạch ơn gọi của họ, và để tái khẳng định cam kết hiến dâng cuộc sống cho Chúa.

Theo Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong năm Phụng Vụ, không có ngày lễ nào thích hợp hơn để cử hành Ngày Đời Sống Thánh Hiến Thế Giới cho bằng ngày Lễ Đức Mẹ Dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh. Ngài nhận xét rằng “Việc dâng Chúa Giêsu vào Đền Thánh là một biểu tượng hùng hồn cho sự hiến dâng trọn vẹn cuộc sống của tất cả những ai được kêu gọi để trình bày trong Giáo Hội và trước thế giới các nét đặc trưng của Chúa Giêsu – đó là trong sạch, khó nghèo và vâng phục.”

Đồng tế với Đức Thánh Cha trong thánh lễ, có Đức Hồng Y João Aviz de Braz, người Ba Tây, Tổng Trưởng Bộ các Dòng Tu, Đức Tổng Giám Mục Tổng thư ký José Rodríguez Carballo, các chức sắc của Bộ này, một số các cha Bề trên Tổng quyền, và các linh mục dòng, cùng sự hiện diện của một số nhỏ các tu sĩ nam nữ và giáo dân vì hoàn cảnh đại dịch coronavirus.

Buổi lễ bắt đầu với nghi thức làm phép nến và một cuộc rước tiến lên bàn thờ.

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha nói:


Hai vị trưởng lão, Ông Simêon và Bà Anna, đang chờ đợi trong đền thờ sự hoàn thành lời hứa mà Thiên Chúa đã giao ước với dân Ngài: đó là sự xuất hiện của Đấng Mêsia. Nhưng sự chờ đợi của họ không thụ động, nó tràn đầy những chuyển động. Do đó, chúng ta hãy theo dõi những chuyển động của Ông Simêon: trước hết ông được Thần Khí đánh động, sau đó ông nhìn thấy ơn cứu độ của Người nơi Hài Nhi và cuối cùng ông đón Người trong vòng tay của mình (x. Lc 2:26-28). Chúng ta hãy tập trung ở ba hành động này và suy tư về một số câu hỏi quan trọng đối với chúng ta, đặc biệt là đối với đời sống thánh hiến.

Đầu tiên là: chúng ta đang di chuyển bởi điều gì? “Được Thánh Thần linh báo” (câu 27), Ông Simêon đi đến đền thờ. Chúa Thánh Thần là tác nhân chính của cảnh này: chính Người làm cho lòng khao khát Thiên Chúa bùng cháy trong lòng Ông Simêon, chính Người làm sống lại niềm mong đợi trong tâm hồn ông, chính Người thúc đẩy bước chân ông về phía đền thờ và làm cho đôi mắt ông có khả năng nhận ra Đấng Mêsia, ngay cả khi Ngài tỏ mình ra trong hình hài một hài nhi nhỏ bé và nghèo hèn. Đây là những gì Chúa Thánh Thần thực hiện: Ngài làm cho chúng ta có khả năng nhận thức được sự hiện diện của Thiên Chúa và công việc của Người không phải nơi những điều cao cả, với vẻ bên ngoài sặc sỡ, phô trương sức mạnh, nhưng nơi sự bé nhỏ và mong manh. Chúng ta hãy nghĩ đến thập tự giá: ở đó cũng có sự nhỏ bé, mong manh, thậm chí là một bi kịch. Nhưng ở đó có sức mạnh của Chúa. Cụm từ “được Thánh Thần linh báo” gợi lại những gì tâm linh học gọi là “những chuyển động tâm linh”: chúng là những chuyển động của linh hồn mà chúng ta cảm thấy bên trong mình và chúng ta được kêu gọi để lắng nghe, để phân định xem chúng đến từ Chúa Thánh Thần hay đến từ những thứ gì khác. Hãy chú ý đến những chuyển động bên trong của Thánh Linh.

Vì thế, chúng ta hãy tự hỏi: chúng ta chủ yếu để mình được lay động bởi ai: bởi Chúa Thánh Thần hay bởi tinh thần thế gian? Đó là một câu hỏi mà tất cả chúng ta phải cân nhắc để chống lại, đặc biệt khi chúng ta là những người thánh hiến. Thánh Linh hướng dẫn chúng ta nhận ra Thiên Chúa trong sự nhỏ bé và mong manh của một hài nhi, nhưng đôi khi chúng ta mạo hiểm nghĩ về đời sống thánh hiến của chúng ta trên phương diện kết quả, mục tiêu, thành công: chúng ta di chuyển để tìm kiếm không gian, tầm nhìn, con số: đó là một sự cám dỗ. Mặt khác, Thánh Linh không yêu cầu điều này. Ngài muốn chúng ta trau dồi lòng trung thành hàng ngày, ngoan ngoãn với những việc nhỏ nhặt đã được giao phó cho chúng ta. Lòng chung thủy của Ông Simeon và Anna đẹp biết bao! Mỗi ngày họ đến đền thờ, mỗi ngày họ chờ đợi và cầu nguyện, ngay cả khi thời gian trôi qua và dường như không có gì xảy ra. Họ chờ đợi cả đời, không nản lòng và không phàn nàn,

Anh chị em thân mến, chúng ta có thể tự hỏi: điều gì làm thay đổi ngày tháng của chúng ta? Tình yêu nào thúc đẩy chúng ta tiến về phía trước? Chúa Thánh Thần hay niềm đam mê của thời điểm này, là bất cứ điều gì chăng? Làm thế nào để chúng ta di chuyển trong Giáo Hội và trong xã hội? Đôi khi, ngay cả đằng sau vẻ ngoài của những tác phẩm hay, vẫn có thể ẩn giấu con sâu của lòng tự ái hay sự thèm muốn phản kháng. Trong những trường hợp khác, trong khi thực hiện nhiều việc, các cộng đồng tôn giáo của chúng ta dường như bị lay động nhiều hơn bởi sự lặp lại máy móc - làm những việc theo thói quen, chỉ để làm - hơn là bởi lòng nhiệt thành tuân theo Chúa Thánh Thần. Sẽ tốt cho tất cả chúng ta khi kiểm tra các động lực bên trong của chúng ta ngày hôm nay, chúng ta hãy phân biệt các động lực thiêng liêng, bởi vì việc canh tân đời sống thánh hiến trước hết bắt đầu từ đây.

Câu hỏi thứ hai: mắt chúng ta thấy gì? Ông Simêon, được Thánh Linh thúc đẩy, nhìn thấy và nhận ra Chúa Kitô. Và ông ấy cầu nguyện rằng: “Mắt con đã thấy ơn cứu độ của Chúa” (câu 30). Đây là phép lạ vĩ đại của đức tin: Ông Simêon mở mắt ra, biến đổi cái nhìn, thay đổi cái nhìn. Như chúng ta đã biết qua nhiều lần gặp gỡ Chúa Giêsu trong các sách Tin Mừng, đức tin được sinh ra từ ánh mắt từ bi mà Thiên Chúa nhìn chúng ta, làm tan chảy sự chai cứng của trái tim chúng ta, chữa lành vết thương của chúng ta, cho chúng ta đôi mắt mới để nhìn bản thân và thế giới. Đó là những cái nhìn mới về bản thân, về người khác, về tất cả những hoàn cảnh chúng ta đang sống, ngay cả khi đau đớn nhất. Đó không phải là một vấn đề về một cái nhìn ngây thơ, không, đó là vấn đề về cái nhìn khôn ngoan; cái nhìn ngây thơ trốn tránh thực tế hoặc giả vờ như không nhìn thấy các vấn đề; thay vào đó, đó là một vấn đề về đôi mắt biết làm thế nào để “nhìn bên trong” và “nhìn xa hơn”; chứ không chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài,

Đôi mắt già nua của Ông Simêon, dù mỏi mệt vì năm tháng, nhưng đôi mắt ấy nhìn thấy Chúa, nhìn thấy ơn cứu rỗi. Còn chúng ta thì sao? Mọi người đều có thể tự hỏi mình: mắt chúng ta nhìn thấy gì? Chúng ta có tầm nhìn nào về đời sống thánh hiến? Thế giới thường coi đó là một sự “lãng phí”: “Hãy nhìn xem, cậu bé ngoan đó lại trở thành một tu huynh”, hoặc “một cô gái tốt như vậy, lại trở thành một nữ tu… Thật lãng phí. Nếu họ xấu xí thì đã đành... Nhưng họ, họ đẹp như thế, thật lãng phí “. Vì vậy, chúng ta nghĩ rằng. Thế giới có lẽ coi đời sống thánh hiến là một thực tại của quá khứ, một điều gì đó vô ích. Nhưng chúng ta, những cộng đồng Kitô hữu, linh mục và tu sĩ nam nữ, chúng ta thấy gì? Chúng ta đang nhìn về phía sau, hoài niệm về những gì không còn tồn tại hay chúng ta có khả năng nhìn xa trông rộng bằng con mắt đức tin, phóng chiếu vào bên trong và bên ngoài? Có trí tuệ nhìn - điều này là do Thánh Thần ban cho: nhìn cẩn thận, đo lường khoảng cách tốt, hiểu rõ thực tại. Tôi thật vui khi thấy những tu sĩ nam nữ tận hiến là những người lớn tuổi, những người vẫn tiếp tục mỉm cười với đôi mắt sáng, mang lại hy vọng cho những người trẻ. Hãy nghĩ xem khi nào chúng ta gặp những cái nhìn tương tự và chúng ta tán tụng Chúa vì điều đó. Đó là những cái nhìn của hy vọng, mở ra cho tương lai. Và có lẽ sẽ tốt cho chúng ta, trong những ngày này, có một cuộc gặp gỡ, thăm hỏi những tu sĩ nam nữ lớn tuổi của chúng ta, nhìn họ, nói chuyện, hỏi han, nghe họ nghĩ gì. Tôi tin rằng đó sẽ là một liều thuốc tốt.

Thưa anh chị em, Chúa không quên ban cho chúng ta những tín hiệu để mời gọi chúng ta vun trồng một đời sống thánh hiến được đổi mới. Điều đó diễn ra dưới ánh sáng, và dưới tác động của Chúa Thánh Thần. Chúng ta không thể giả vờ như không nhìn thấy những tín hiệu này và tiếp tục như không có gì xảy ra, lặp lại những điều tương tự như mọi khi, kéo bản thân theo quán tính vào những hình thức của quá khứ, tê liệt bởi nỗi sợ thay đổi. Tôi đã nói nhiều lần: ngày nay, có cám dỗ lùi lại, vì an ninh, vì sợ hãi, vì muốn giữ đức tin, muốn giữ đặc sủng sáng lập… Đó là một cám dỗ. Sự cám dỗ để quay trở lại và giữ “truyền thống” một cách cứng nhắc. Hãy hiểu nó đúng: cứng nhắc là một sự biến thái, và dưới mỗi độ cứng đều có những vấn đề nghiêm trọng. Cả Ông Simêon và Bà Anna đều không cứng nhắc, không, họ được tự do và có niềm vui cử mừng: Ông Simêon, ngợi khen Chúa và nói tiên tri với lòng can đảm cho mẹ của Ngài; và Bà Anna, giống như một bà già tốt bụng, đi từ bên này sang bên kia và nói: “Nhìn này, nhìn này!” Họ vui mừng đưa ra thông báo, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Không có quán tính quá khứ, không có độ cứng. Hãy mở rộng tầm mắt của chúng ta: qua những cuộc khủng hoảng - vâng, đó là sự thật, có những cuộc khủng hoảng -, những con số còn thiếu - “Thưa cha, không có ơn gọi nào cả, bây giờ chúng con sẽ đến hòn đảo Indonesia đó để xem có tìm được không” -, Những sức mạnh đã thất bại, Thánh Linh mời gọi chúng ta đổi mới cuộc sống và cộng đồng của chúng ta. Và chúng ta làm điều này như thế nào? Ngài sẽ chỉ đường cho chúng ta. Chúng ta mở rộng trái tim mình, với lòng can đảm, không sợ hãi. Chúng ta hãy mở rộng trái tim. Hãy nhìn Ông Simêon và Bà Anna: ngay cả khi họ đã cao tuổi, họ không dành nhiều thời gian để tiếc nuối về một quá khứ không bao giờ quay trở lại, nhưng họ mở rộng vòng tay đón nhận tương lai sẽ đến với họ. Anh chị em thân mến, chúng ta đừng lãng phí ngày hôm nay để nhìn vào ngày hôm qua, hoặc mơ về một ngày mai không bao giờ đến, nhưng chúng ta hãy đặt mình trước mặt Chúa, để tôn thờ, và cầu xin đôi mắt biết nhìn điều thiện và nhìn thấy những đường lối của Thiên Chúa. Chúa sẽ ban chúng cho chúng ta, nếu chúng ta cầu xin. Với niềm vui, với sự kiên cường, không sợ hãi.

Cuối cùng, một câu hỏi thứ ba: chúng ta nắm giữ cái gì trong tay? Ông Simêon chào đón Chúa Giêsu trong vòng tay của mình (xem câu 28). Đó là một cảnh dịu dàng và ý nghĩa, duy nhất trong các sách Phúc âm. Thiên Chúa đặt Con Ngài trong vòng tay của chúng ta bởi vì việc chào đón Chúa Giêsu là điều cốt yếu, là trung tâm của đức tin. Đôi khi chúng ta có nguy cơ lạc lối và phân tán trong một ngàn thứ, cố định mình trên những khía cạnh thứ yếu hoặc đắm mình vào những việc phải làm, nhưng trung tâm của mọi sự là Chúa Kitô, để được chào đón như Chúa của cuộc đời chúng ta.

Khi Ông Simêon ôm Chúa Giêsu trong tay, môi ông thốt lên những lời chúc tụng, ngợi khen và kinh ngạc. Và chúng ta, sau bao nhiêu năm sống đời thánh hiến, chúng ta có đánh mất khả năng kinh ngạc không? Hay chúng ta vẫn có khả năng này? Chúng ta hãy xem xét điều này, và nếu ai đó không tìm thấy nó, hãy cầu xin ân sủng của sự kinh ngạc, sự ngạc nhiên trước những điều kỳ diệu mà Thiên Chúa đang thực hiện trong chúng ta, kín nhiệm như những gì xảy ra trong đền thờ, khi Ông Simêon và Bà Anna gặp Chúa Giêsu. Nếu những người thánh hiến thiếu những lời chúc tụng Thiên Chúa và cám ơn những người khác, nếu không có niềm vui, nếu thiếu động lực, nếu cuộc sống huynh đệ chỉ là mệt mỏi, nếu không có sự ngạc nhiên, thì không phải vì chúng ta là nạn nhân của ai đó hay điều gì đó, lý do thực sự là cánh tay của chúng ta không còn ôm chặt Chúa Giêsu nữa. Và khi cánh tay của người thánh hiến không ôm lấy Chúa Giêsu, họ ôm lấy những khoảng trống mà họ cố gắng lấp đầy bằng những thứ khác, nhưng đó là sự trống rỗng. Hãy siết chặt Chúa Giêsu bằng cánh tay của chúng ta: đây là dấu chỉ, đây là con đường, đây là “công thức” để đổi mới. Khi chúng ta không ôm lấy Chúa Giêsu, trái tim chúng ta đóng lại trong cay đắng. Thật đáng buồn khi thấy những người tận hiến, tận hiến một cách cay đắng: họ khép mình trong việc phàn nàn về những điều không diễn ra đúng thời điểm. Họ luôn phàn nàn về một điều gì đó: bề trên, cấp trên, anh em, cộng đoàn, bếp núc… Nếu không có lời phàn nàn thì họ không sống nổi. Nhưng chúng ta phải ôm lấy Chúa Giêsu trong sự tôn thờ và cầu xin đôi mắt biết nhìn điều thiện và nhận ra đường lối của Thiên Chúa. Nếu chúng ta chào đón Chúa Kitô với vòng tay rộng mở, thì chúng ta cũng sẽ chào đón người khác với lòng tin cậy và khiêm nhường. Khi đó xung đột không leo thang, khoảng cách không lớn dần và sự cám dỗ lạm dụng và làm tổn thương nhân phẩm của một số anh chị em bị dập tắt. Chúng ta hãy mở rộng vòng tay của mình, cho Chúa Kitô và cho anh chị em!Chúa Giêsu đứng ở đó.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy nhiệt thành đổi mới sự thánh hiến của mình hôm nay! Chúng ta hãy tự hỏi mình động lực nào thúc đẩy tâm hồn và hành động của chúng ta, đâu là tầm nhìn đổi mới mà chúng ta được kêu gọi để vun đắp và trên hết để đón nhận Chúa Giêsu trong vòng tay của mình. Ngay cả khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi và chán chường - điều này thường xảy ra, thậm chí có cả thất vọng, chúng ta hãy làm như Ông Simêon và Bà Anna, những người kiên nhẫn chờ đợi lòng trung tín của Chúa và không cho phép mình bị cướp mất niềm vui của cuộc gặp gỡ. Chúng ta hãy hướng tới niềm vui của cuộc gặp gỡ: điều này rất đẹp! Chúng ta hãy đặt Chúa trở lại trung tâm và tiến về phía trước với niềm vui. Cầu xin được như thế.
Source:Dicastero per la Comunicazione - Libreria Editrice Vaticana
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@yahoo.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Trong Mùa Chay bạn làm gì để tỏ lòng sám hối ?

Ăn chay. Hãm mình.

Bác ái, chia sẻ.

Hoán cải đời sống, đi xưng tội.

Năng tham dự thánh lễ.

Cầu nguyện nhiều hơn.