www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
23:04 CDT Thứ sáu, 19/04/2024

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 85

Máy chủ tìm kiếm : 5

Khách viếng thăm : 80


Hôm nayHôm nay : 17118

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 490690

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 19636885

Trang nhất » Tin Tức » Tin Tức » Giáo huấn

Huấn thị của Bộ Giáo lý Đức tin năm 2000 về các lời cầu nguyện để chữa lành

Thứ bảy - 23/03/2024 18:49
Cầu nguyện chữa lành

Cầu nguyện chữa lành

Ngày 14 tháng 9 năm 2000, Bộ Giáo Lý Đức Tin dưới sự lãnh đạo của Đức Hồng Y Joseph Ratzinger, tức Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI sau này đã công bố một Huấn thị về những lời cầu nguyện cho việc chữa lành. Vì Tòa Thánh gần đây đã nại đến Huấn thị này để bênh vực cho tuyên bố Fiducia Supplicans, tưởng nên đọc lại Huấn thị này xem quan điểm của Tòa Thánh có vững ổn hay không, vì đối tượng của huấn thị là người bệnh, trong khi đối tượng của Fiducia Supplicans là "hôn nhân" đồng tính. Với người bệnh, Giáo hội làm mọi sự trong quyền năng của mình cho họ, không dè dặt, dù là cầu nguyện theo phụng vụ hay không theo phụng vụ. "Hôn nhân" đồng tính phá hoại kế sách muôn thuở của Thiên Chúa, làm sao có thể chúc lành cho được, dù là không theo phụng vụ. Xã luận của Tòa thánh đánh võ không khí, không giúp giải thích được gì. Nguyên văn huấn thị có thể đọc ở đây https://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20001123_istruzione_en.html
Dẫn nhập

Niềm khao khát hạnh phúc, bén rễ sâu trong tâm hồn con người, luôn đi kèm với ước muốn thoát khỏi bệnh tật và có khả năng hiểu được ý nghĩa của bệnh tật khi trải nghiệm. Đây là một hiện tượng của con người, một hiện tượng nào đó liên quan đến mỗi người và gây được tiếng vang đặc biệt trong Giáo hội, nơi bệnh tật được hiểu như một phương tiện kết hợp với Chúa Kitô và thanh tẩy tâm linh. Hơn nữa, đối với những ai đang ở cạnh người bệnh, đây là cơ hội để thực thi bác ái. Nhưng đây chưa phải là tất cả, bởi vì bệnh tật, giống như những hình thức đau khổ khác của con người, là thời điểm đặc biệt để cầu nguyện, dù là xin ân sủng, hay khả năng chấp nhận bệnh tật trong tinh thần đức tin và tuân theo thánh ý Thiên Chúa, hoặc cũng là để xin được chữa lành.

Do đó, cầu nguyện cho sự phục hồi sức khỏe là một phần kinh nghiệm của Giáo hội trong mọi thời đại, kể cả thời đại chúng ta. Điều mới mẻ ở một khía cạnh nào đó là sự gia tăng các cuộc hội họp cầu nguyện, đôi khi kết hợp với các cử hành phụng vụ, nhằm mục đích nhận được sự chữa lành từ Thiên Chúa. Trong nhiều trường hợp, sự xuất hiện của việc chữa lành đã được công bố, làm nảy sinh sự mong đợi về hiện tượng tương tự ở những cuộc tụ họp khác. Trong cùng bối cảnh đó, đôi khi người ta nại tới điều được cho là đặc sủng chữa lành.

Những buổi cầu nguyện để được chữa lành này đặt ra vấn đề về sự phân định đúng đắn từ góc độ phụng vụ; đây là trách nhiệm đặc thù của các cơ quan có thẩm quyền của Giáo hội, những cơ quan phải trông coi và đưa ra những quy tắc thích hợp để việc cử hành phụng vụ được thực hiện đúng đắn.

Do đó, đây dường như là cơ may để công bố một Huấn thị, phù hợp với điều 34 của Bộ Giáo luật, trước hết là để trợ giúp các Đấng Bản Quyền địa phương để các tín hữu có thể được hướng dẫn tốt hơn trong lĩnh vực này, đồng thời cổ vũ những điều tốt và điều chỉnh những gì cần tránh. Tuy nhiên, điều cần thiết là những quyết định kỷ luật như vậy phải được đưa ra làm điểm tham chiếu trong khuôn khổ học thuyết có cơ sở vững chắc, để đảm bảo cách tiếp cận đúng đắn và làm rõ lý do đằng sau các quy tắc. Để đạt mục đích này, điều thích đáng là trước phần kỷ luật của Huấn thị, nên dẫn khởi một ghi chú về tín lý.

I. CÁC KHÍA CẠNH TÍN LÝ

1. Bệnh tật và chữa lành: ý nghĩa và giá trị của chúng trong nhiệm cục cứu độ

«Mọi người được mời gọi vui mừng. Tuy nhiên mỗi ngày họ phải trải qua nhiều hình thức đau khổ và đau đớn.” (1) Vì vậy, trong lời hứa cứu chuộc, Chúa loan báo niềm vui của tâm hồn đến từ sự giải thoát khỏi đau khổ (x. Is 30:29; 35:10; Br 4:29). Thật vậy, Người là Đấng “giải thoát khỏi mọi sự ác” (Kn 16:8). Trong số những hình thức đau khổ khác nhau, những hình thức đau khổ đi kèm với bệnh tật vẫn tiếp tục hiện diện trong lịch sử loài người. Chúng cũng là đối tượng cho ước muốn sâu xa của con người là được giải thoát khỏi mọi tội lỗi.

Trong Cựu Ước, “kinh nghiệm của dân Israel là bệnh tật có mối liên hệ một cách mầu nhiệm với tội lỗi và sự dữ”. (2) Trong số các hình phạt Thiên Chúa đe dọa vì sự bất trung của con người, bệnh tật chiếm một vị trí nổi bật (x. Đnl 28:21-22, 27-29, 35). Người bệnh nào cầu xin Thiên Chúa chữa lành đều thú nhận đã bị trừng phạt công bằng vì tội lỗi của mình (x. Tv 37; 40; 106:17-21).

Tuy nhiên, bệnh tật cũng tấn công người công chính và người ta thắc mắc tại sao. Trong Sách Gióp, câu hỏi này chiếm nhiều trang. «Mặc dù đúng là đau khổ có ý nghĩa như một hình phạt, nhưng khi nó liên quan đến một lỗi lầm, thì không phải mọi đau khổ đều là hậu quả của một lỗi lầm và có bản chất của một hình phạt. Hình ảnh người công chính Gióp là một bằng chứng đặc biệt về điều này trong Cựu Ước... Và nếu Chúa bằng lòng thử thách Gióp bằng đau khổ, thì Người làm điều đó để chứng tỏ sự công chính của ông. Sự đau khổ có tính chất của một thử thách.” (3)

Mặc dù bệnh tật có thể có những hậu quả tích cực như là một minh chứng cho lòng trung thành của người công chính, và để sửa chữa công lý đã bị tội lỗi vi phạm, và cũng vì nó có thể khiến tội nhân cải cách và bắt đầu con đường hoán cải, nhưng nó vẫn là một sự ác. Vì lý do này, Vị tiên tri này loan báo những thời kỳ trong tương lai sẽ không còn bệnh tật và bệnh tật nữa, và dòng đời sẽ không còn bị cái chết cắt đứt (x. Is 35:5-6; 65:19-20).

Tuy nhiên, chính trong Tân Ước, câu hỏi tại sao bệnh tật lại gây đau khổ cho người công chính đã tìm được câu trả lời đầy đủ. Trong hoạt động công khai của Chúa Giêsu, những cuộc gặp gỡ của Người với các bệnh nhân không hề cô lập mà liên tục. Người đã chữa lành nhiều người bằng các phép lạ, đến nỗi việc chữa lành lạ lùng là nét đặc trưng cho hoạt động của Người: “Chúa Giêsu đi khắp các thành thị và làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa lành mọi bệnh tật” (Mt 9:35; xem 4:23). Những sự chữa lành này là dấu chỉ sứ mạng thiên sai của Người (x. Lc 7,20-23). Chúng biểu lộ sự chiến thắng của vương quốc Thiên Chúa trên mọi loại tội lỗi, và trở thành biểu tượng cho sự phục hồi sức khỏe toàn diện của con người, thể xác và linh hồn. Chúng nhằm chứng minh rằng Chúa Giêsu có quyền tha tội (x. Mc 2:1-12); chúng là dấu chỉ của thiện ích cứu độ, cũng như việc chữa lành người bại liệt ở Bethesda (x. Ga 5: 2-9, 19-21) và cho người mù bẩm sinh (x. Ga 9).

Cuộc rao giảng Tin Mừng đầu tiên, như được kể lại trong Tân Ước, đi kèm với nhiều phép lạ chữa lành chứng thực sức mạnh của việc loan báo Tin Mừng. Đây từng là lời hứa của Chúa Giêsu Phục sinh, và các cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên đã chứng kiến lời hứa này được thực hiện giữa họ: “Những dấu lạ này sẽ đi kèm với những ai tin:...họ sẽ đặt tay trên những bệnh nhân và những bệnh nhân sẽ khỏi bệnh” (Mc 16:17-18). Việc rao giảng của Phi-líp ở Samaria đi kèm với những sự chữa lành lạ lùng: «Phi-líp đi xuống một thành phố ở Samaria và rao giảng Chúa Kitô cho họ. Đám đông đồng lòng chú ý đến những gì Phi-líp nói khi họ nghe và thấy những dấu lạ ông làm. Vì các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người bị ám, và nhiều người bại liệt được chữa lành” (Cv 8:5-7). Thánh Phaolô mô tả việc rao giảng Tin Mừng của ngài được đặc trưng bởi những dấu lạ và điều kỳ diệu được thực hiện bởi quyền năng của Chúa Thánh Thần: «Vì tôi không dám nói bất cứ điều gì ngoại trừ những gì Chúa Kitô đã thực hiện qua tôi để dẫn dắt Dân Ngoại vâng phục bằng lời nói và việc làm, bằng quyền năng của những dấu lạ và điều kỳ diệu, bằng quyền năng của Chúa Thánh Thần” (Rm 15:18-19; x. 1 Tx. 1:5; 1 Cr 2:4-5). Sẽ không phải là không có cơ sở khi cho rằng những dấu lạ và điều kỳ diệu này, những biểu hiện quyền năng của Thiên Chúa đi kèm với việc rao giảng Tin Mừng, phần lớn được hình thành bởi sự chữa lành bằng phép lạ. Những điều kỳ diệu như vậy không chỉ giới hạn trong sứ vụ của Thánh Phaolô, mà còn xảy ra giữa các tín hữu: “Vậy thì Đấng đã rộng ban Thần Khí cho anh em và thực hiện những phép lạ giữa anh em, có phải vì anh em làm những gì Luật dạy, hay vì anh em đã tin nhờ được nghe?” (Gl 3:5).

Chiến thắng của Đấng Thiên Sai đối với bệnh tật, cũng như đối với những đau khổ khác của con người, không chỉ xảy ra bằng cách loại bỏ nó bằng sự chữa lành lạ lùng, mà còn bằng sự đau khổ tự nguyện và vô tội của Chúa Kitô trong cuộc khổ nạn, mang lại cho mỗi người khả năng hiệp nhất với những đau khổ của Chúa. Thực vậy, “Chính Chúa Kitô, mặc dù không phạm tội, đã chịu đau khổ và đủ mọi loại khổ đau trong cuộc khổ nạn, và biến nỗi đau buồn của mọi người thành của mình: nhờ đó Người đã hoàn thành những gì đã được ngôn sứ Isaia viết về Người (x. Is 53:4-5). (4) Nhưng còn hơn thế nữa: «Trong thập giá của Chúa Kitô, không chỉ ơn cứu chuộc được thực hiện qua đau khổ, mà chính đau khổ của con người cũng đã được cứu chuộc... Khi thực hiện ơn cứu chuộc qua đau khổ, Chúa Kitô cũng đã nâng đau khổ của con người lên đến mức độ của sự cứu chuộc. Như thế, mỗi người trong đau khổ của mình cũng có thể trở thành người thông phần vào đau khổ cứu chuộc của Chúa Kitô.” (5)

Giáo hội chào đón người bệnh không chỉ như những người nhận được sự chăm sóc yêu thương của mình, mà còn bằng cách nhìn nhận rằng họ được kêu gọi “sống ơn gọi nhân bản và Kitô giáo của mình và tham gia vào sự phát triển của vương quốc Thiên Chúa một cách mới mẻ và có giá trị hơn. Những lời của Thánh Tông Đồ Phaolô phải trở thành cách tiếp cận cuộc sống của họ, hay tốt hơn nữa, soi sáng cho họ thấy ý nghĩa của ân sủng trong chính hoàn cảnh của họ: 'Trong xác thịt tôi, tôi hoàn tất những gì còn thiếu trong các thống khổ của Chúa Kitô, vì lợi ích của thân thể Người, là Giáo hội' (Cl 1:24). Chính khi đạt đến nhận thức này, Thánh Tông Đồ đã trỗi dậy trong niềm vui: ‘Tôi vui mừng chịu đau khổ vì anh em’ (Cl 1:24). (6)” Đó là niềm vui vượt qua, hoa trái của Chúa Thánh Thần, và, giống như Thánh Phaolô, “cũng vậy, nhiều bệnh nhân có thể trở thành người mang ‘niềm vui được Chúa Thánh Thần khơi dậy trong cơn hoạn nạn’ (1Tx 1: 6) và trở thành nhân chứng cho sự phục sinh của Chúa Giêsu.” (7)

2. Mong muốn được chữa lành và cầu nguyện để có được nó

Nhờ chấp nhận ý muốn của Thiên Chúa, ước muốn được chữa lành của người bệnh vừa tốt vừa mang tính nhân bản sâu sắc, đặc biệt khi nó mang hình thức một lời cầu nguyện tin tưởng dâng lên Thiên Chúa. Sirach khuyên nhủ môn đệ của mình: “Con ơi, khi đau ốm, con chớ coi thường, nhưng hãy cầu xin Đức Chúa, Người sẽ chữa lành cho” (Hc 38:9). Một số Thánh Vịnh cũng cầu xin ơn chữa lành (x. Tv 6; 37; 40; 87).

Một số lượng lớn bệnh nhân đã đến gặp Chúa Giêsu trong sứ vụ công khai của Người, trực tiếp hoặc thông qua bạn bè và người thân, để tìm kiếm sự phục hồi sức khỏe. Chúa hoan nghênh những lời cầu xin của họ và Tin Mừng thậm chí không hề có một chút chê trách nào đối với những lời cầu nguyện này. Lời phàn nàn duy nhất của Chúa là về việc họ có thể thiếu đức tin: “Sao lại nói: nếu Thầy có thể? Mọi sự đều có thể đối với người tin.” (Mc 9:23; x. Mc 6:5-6; Ga 4:48).

Không những đáng khen ngợi cho các cá nhân tín hữu xin ơn chữa lành cho mình và cho người khác, mà chính Giáo Hội cũng cầu xin Chúa ban sức khỏe cho người bệnh trong phụng vụ của mình. Trên hết, có bí tích “đặc biệt nhằm tăng sức cho những người đang bị bệnh tật thử thách, Bí tích Xức dầu Bệnh nhân.” (8) “Giáo hội chưa bao giờ ngừng cử hành bí tích này cho các thành viên của mình bằng việc xức dầu và lời cầu nguyện của các linh mục của mình, phó thác những người bệnh tật cho Chúa đau khổ và được tôn vinh, để Người đỡ dậy và cứu họ.” (9) Ngay trước khi việc xức dầu thực sự diễn ra, trong lúc làm phép dầu, Giáo hội cầu nguyện: “Hãy biến dầu này thành một phương thuốc chữa lành cho tất cả những ai được xức với nó; chữa lành họ về thể xác, linh hồn và tinh thần, và giải thoát họ khỏi mọi phiền não» (10) và sau đó, trong hai lời cầu nguyện đầu tiên sau khi xức dầu, việc chữa lành người bệnh được yêu cầu. (11) Vì bí tích là một lời cam kết và một lời hứa về vương quốc tương lai, đó cũng là lời loan báo về sự phục sinh, khi “sẽ không còn sự chết, than khóc, kêu la hay đau đớn nữa, vì trật tự cũ đã qua đi” (Kh 21:4). Hơn nữa, Sách Lễ Rôma có một Thánh lễ cầu nguyện cho bệnh nhân, trong đó, ngoài các ân sủng thiêng liêng, còn cầu xin sức khỏe của người bệnh. (12)

Trong De Benedictionibus [về các phép lành] của sách Rituale Romanum [Nghi thức Rôma], có Ordo Benedictionis infirmorum [nghi thức phép lành cho người bệnh], trong đó có nhiều lời cầu nguyện để được chữa lành: trong công thức thứ hai của Preces [kinh nguyện ngắn] (13), trong bốn Orationes Benedictionis pro Adultis [Các lời cầu nguyện phép lành cho người lớn](14), trong hai Orationes Benedictionis pro pueris [Các lời cầu nguyện phép lành cho trẻ em] (15), và trong lời cầu nguyện của Ritus brevior [nghi thức vắn hơn] (16).

Rõ ràng, việc chạy đến với việc cầu nguyện không loại trừ, nhưng khuyến khích việc sử dụng các phương tiện tự nhiên hữu hiệu để bảo tồn và phục hồi sức khỏe, cũng như hướng dẫn con cái của Giáo hội chăm sóc người bệnh, hỗ trợ họ về thể xác và tinh thần, và tìm kiếm việc chữa bệnh. Thật vậy, “một phần trong kế hoạch được đặt ra trong sự quan phòng của Thiên Chúa là chúng ta phải tích cực chiến đấu chống lại mọi bệnh tật và cẩn thận tìm kiếm những phúc lành để có được sức khỏe tốt…” (17)

3. “Đặc sủng chữa lành” trong Tân Ước

Những cuộc chữa lành kỳ diệu không chỉ khẳng định sức mạnh của việc loan báo Tin Mừng trong thời các Tông đồ, mà Tân Ước còn đề cập đến việc Chúa Giêsu truyền lại quyền năng chữa lành bệnh tật một cách thực sự và thích đáng cho các Tông đồ của Người và những người rao giảng Tin Mừng đầu tiên. Trong việc kêu gọi Nhóm Mười Hai thực hiện sứ mệnh đầu tiên của họ, theo trình thuật của Thánh Mátthêu và Luca, Chúa đã ban cho họ “quyền trừ tà ma và chữa lành mọi bệnh tật” (Mt 10:1; x. Lk 9). :1), và truyền lệnh: “Chữa bệnh, làm kẻ chết sống lại, chữa lành người phong cùi, trừ quỷ” (Mt 10:8). Khi sai bảy mươi hai môn đệ đi, Chúa truyền cho họ: “hãy chữa lành bệnh nhân” (Lc 10:9). Do đó, khả năng chữa lành được trao ban trong bối cảnh truyền giáo, không phải để tôn vinh họ mà để xác nhận sứ mệnh của họ.

Sách Tông đồ Công vụ nói chung đề cập đến những điều kỳ diệu họ đã thực hiện: “nhiều điều kỳ diệu và dấu lạ đã được các tông đồ thực hiện” (Cv 2:43; x. 5:12). Đây là những việc làm đáng kinh ngạc thể hiện sự thật và sức mạnh sứ mệnh của họ. Tuy nhiên, ngoài những đề cập tổng quát ngắn gọn này, Sách Tông đồ Công vụ trước hết còn đề cập đến các phép lạ chữa lành được thực hiện bởi các cá nhân giảng thuyết Tin Mừng: Stêphanô (x. Cv 6:8), Phi-líp (x. Cv 8:6-7). và trên hết là Phêrô (x. Cv 3:1-10; 5:15; 9:33-34, 40-41) và Phaolô (x. Cv 14:3, 8-10; 15:12; 19 : 11-12; 20:9-10; 28: 8-9).

Trong phần kết của Tin Mừng Máccô, cũng như trong Thư gửi tín hữu Galát, như đã thấy ở trên, viễn cảnh được mở rộng. Những sự chữa lành kỳ diệu không chỉ giới hạn ở hoạt động của các Tông đồ và một số nhân vật trung tâm trong cuộc rao giảng Tin Mừng đầu tiên. Trong viễn cảnh này, việc đề cập đến “các đặc sủng chữa lành” trong 1Cr 12:9, 28,30 có tầm quan trọng đặc biệt. Ý nghĩa của đặc sủng tự nó khá rộng – “một món quà quảng đại” – và trong bối cảnh này nó ám chỉ “những món quà chữa lành đạt được”. Những ân sủng này, ở số nhiều, được gán cho một cá nhân (x. 1Cr 12:9), và do đó, không được hiểu theo nghĩa phân phối, như những hồng ân chữa lành mà chính những người đã được chữa lành nhận được, mà đúng hơn là một món quà được ban cho một người để nhận được ân sủng chữa lành cho người khác. Điều này được ban cho in uno Spiritu [trong một Thần Khí], nhưng không có gì nêu rõ người đó có được những sự chữa lành này ra sao. Sẽ không quá xa vời khi nghĩ rằng điều đó xảy ra nhờ lời cầu nguyện, có lẽ kèm theo một cử chỉ biểu tượng nào đó.

Trong Thư Giacôbê, người ta đề cập đến hoạt động của Giáo hội, qua các linh mục, hướng tới việc cứu rỗi – cả về mặt thể lý – cho người bệnh. Nhưng điều này không được hiểu là một sự chữa lành kỳ diệu; nó khác với “các đặc sủng chữa lành” trong 1Cr 12:9. «Có ai trong số các anh chị em bị bệnh không? Họ nên mời các linh mục của Giáo hội đến cầu nguyện cho họvà xức dầu cho họ nhân danh Chúa và lời cầu nguyện với đức tin sẽ cứu người bệnh và sẽ giúp người đó chỗi dậy. Nếu người ấy có phạm tội gì thì sẽ được tha” (Gcb 5:14-15). Điều này ám chỉ một hành động bí tích: xức dầu cho bệnh nhân và cầu nguyện “trên họ” chứ không chỉ “cho họ”, như thể đó chỉ là một lời cầu nguyện chuyển cầu hoặc thỉnh cầu; đúng hơn đó là một hành động có hiệu quả đối với người bệnh. (18) Các động từ “sẽ cứu” và “sẽ chỗi dậy” không ám chỉ một hành động chỉ nhằm mục đích hay chủ yếu là chữa lành thể xác, nhưng theo một cách nào đó, bao gồm cả hành động đó. Động từ đầu tiên, mặc dù những lần khác nó xuất hiện trong Thư Giacôbê, nó ám chỉ sự cứu rỗi tâm linh (x. 1:21; 2:14; 4:12; 5:20), cũng được sử dụng trong Tân Ước trong nghĩa “chữa lành” (x. Mt 9:21; Mc 5:28,34; 6:56; 10:52; Lc 8:48); từ thứ hai, đôi khi có ý nghĩa “đứng dậy” (x. Mt 10:8; 11:5; 14:2), cũng được dùng để chỉ hành động “làm chỗi dậy” một người đang nằm vì khỏi bệnh tật, bằng cách chữa lành con người một cách kỳ diệu (x. Mt 9:5; Mc 1:31; 9:27; Cv 3:7).

4. Những lời cầu xin Chúa chữa lành theo truyền thống của Giáo hội.

Các Giáo phụ coi việc các tín hữu cầu xin Thiên Chúa không những sức khỏe linh hồn mà cả thể xác nữa là điều bình thường. Về những hiện ích sự sống, sức khỏe và sự toàn vẹn thể lý, Thánh Augustinô viết: “Chúng ta cần cầu nguyện để những điều này được giữ lại khi chúng ta có chúng, và chúng sẽ gia tăng khi chúng ta không có chúng”. Thánh Augustinô cũng để lại cho chúng ta chứng từ về sự chữa lành của một người bạn, có được nhờ lời cầu nguyện của một Giám mục, một linh mục và một số phó tế trong nhà ngài. (20)

Quan điểm tương tự được tìm thấy trong cả nghi thức phụng vụ Đông phương và Tây phương. Một trong những lời cầu nguyện sau Hiệp Lễ trong Sách Lễ Rôma cầu xin “...xin quyền năng của hồng ân thiên quốc này ngự trị tâm trí và thể xác chúng ta.” (21) Trong phụng vụ Thứ Sáu Tuần Thánh, các Kitô hữu được mời gọi cầu nguyện với Thiên Chúa là Cha Toàn Năng để Người “có thể xua đuổi bệnh tật… và ban sức khỏe cho người bệnh.” (22) Trong số các bản văn có ý nghĩa nhất là đoạn làm phép dầu cho người bệnh, trong đó Thiên Chúa được cầu xin tuôn đổ phép lành thánh thiện của Người để tất cả “những ai được xức dầu có thể nhận được sự chữa lành về thể xác, linh hồn và tinh thần, và được giải thoát khỏi mọi nỗi buồn, mọi sự yếu đuối và đau khổ.” (23)

Những cách diễn đạt được sử dụng trong lời cầu nguyện xức dầu bệnh nhân trong Nghi thức Đông phương rất giống nhau. Chẳng hạn, khi xức dầu bệnh nhân trong Nghi thức Byzantine, có lời cầu nguyện: «Lạy Cha, là bác sĩ của linh hồn và thể xác, Cha đã sai Con Một của Cha là Chúa Giêsu Kitô đến để chữa lành mọi bệnh tật và giải thoát chúng con khỏi cái chết, xin cũng chữa lành tôi tớ Chúa khỏi sự yếu đuối về thể xác và tinh thần đang hành hạ họ, nhờ ân sủng Chúa Kitô của Chúa.” (24) Trong Nghi thức Coptic, Chúa được cầu xin làm phép dầu để tất cả những ai được xức dầu sẽ có được sức khỏe tinh thần và thể xác. Sau đó, khi xức dầu cho bệnh nhân, các linh mục nhắc đến Chúa Giêsu Kitô, Đấng được sai đến trần gian “để chữa lành mọi bệnh tật và thoát khỏi cái chết” và cầu xin Thiên Chúa “chữa lành bệnh nhân khỏi các tật nguyền về thể xác và xin ban cho họ con đường đúng đắn.” (25)

5. “Đặc sủng chữa lành” trong cuộc cạnh tranh ngày nay

Trong tiến trình lịch sử của Giáo Hội đã có những người làm phép lạ thánh thiện thực hiện những sự chữa lành kỳ diệu. Hiện tượng này không chỉ giới hạn ở thời kỳ Tông đồ; tuy nhiên, điều gọi là “đặc sủng chữa lành”, mà về nó, điều xem ra thích hợp là đưa ra một số giải thích rõ ràng về mặt giáo lý, lại không nằm trong những hiện tượng làm điều kỳ diệu này. Thay vào đó, câu hỏi hiện nay liên quan đến các buổi cầu nguyện đặc biệt được tổ chức nhằm mục đích đạt được sự chữa lành kỳ diệu cho những người bệnh hiện diện, hoặc những lời cầu nguyện được chữa lành sau khi rước lễ cũng vì mục đích này.

Có rất nhiều bằng chứng trong suốt lịch sử của Giáo hội về việc chữa lành liên quan đến những nơi cầu nguyện (các thánh đường, trước sự hiện diện của thánh tích các vị tử đạo hoặc các vị thánh khác, v.v.).

Trong thời Cổ đại và thời Trung cổ, những sự chữa lành như vậy đã góp phần tạo nên sự phổ biến của các cuộc hành hương đến một số đền thánh nhất định, chẳng hạn như Thánh Martin thành Tours hoặc Nhà thờ Thánh Gia-cô-bê ở Compostela, cũng như nhiều nơi khác. Điều tương tự cũng xảy ra ngày nay tại Lộ Đức, như đã xảy ra hơn một thế kỷ qua. Tuy nhiên, những sự chữa lành như vậy không bao hàm một “đặc sủng chữa lành”, bởi vì chúng không liên quan đến một người có đặc sủng đó, nhưng chúng cần được tính đến khi chúng ta đánh giá các buổi cầu nguyện nói trên từ góc độ tín lý.

Đối với các buổi nhóm họp cầu nguyện để được chữa lành, mục đích là ngay cả khi không dành riêng thì ít nhất cũng có ảnh hưởng trong kế hoạch của họ, nhưng cũng nên phân biệt giữa các cuộc nhóm họp có liên hệ với “đặc sủng chữa lành”, dù có thực hay chỉ biểu kiến, và những cuộc nhóm họp không có mối liên hệ như vậy. Một “đặc sủng chữa lành” khả hữu có thể được gán cho khi việc can thiệp của một hay nhiều người chuyên biệt, hoặc một loại người chuyên biệt (ví dụ, những người điều hành nhóm cổ vũ các cuộc nhóm họp) được coi là yếu tố quyết định cho tính hữu hiệu của lời cầu nguyện. Nếu không có mối liên hệ nào với bất cứ “đặc sủng chữa lành” nào, thì các cử hành ghi trong sách phụng vụ, nếu chúng được thực hiện với sự tôn trọng các quy tắc phụng vụ, rõ ràng là hợp pháp và thường thích hợp, như trong trường hợp Thánh lễ cầu cho bệnh nhân. Nếu việc cử hành không tôn trọng luật phụng vụ thì sẽ thiếu tính hợp pháp.

Trong các đền thánh, các cử hành khác được tổ chức thường xuyên nhưng có lẽ không nhằm mục đích cụ thể là cầu xin Chúa ban ơn chữa lành, tuy nhiên trong đó, theo ý định của những người tổ chức và những người tham gia, việc nhận được sự chữa lành đóng một phần quan trọng. Với mục đích này trong đầu, cả các nghi lễ phụng vụ và không phụng vụ đều được tổ chức: các cử hành phụng vụ (chẳng hạn như chầu Mình Thánh Chúa với phép lành) và các biểu thức phi phụng vụ của lòng đạo đức bình dân đều được Giáo hội khuyến khích (chẳng hạn như việc long trọng lần chuỗi Mân côi). Những cử hành này là hợp pháp, miễn là ý nghĩa đích thực của chúng không bị thay đổi. Chẳng hạn, người ta không thể đặt mong muốn được chữa lành bệnh nhân ở cấp độ đệ nhất đẳng, theo cách có thể khiến việc Chầu Thánh Thể mất đi mục đích chuyên biệt của nó, đó là “đem các tín hữu nhận ra sự hiện diện tuyệt vời của Chúa Kitô trong Bí tích Thánh Thể và mời gọi họ hiệp nhất thiêng liêng với Người, một sự kết hợp đạt đến đỉnh cao nơi việc Rước lễ theo bí tích.” (26)

“Đặc sủng chữa lành” không được quy cho một tầng lớp tín hữu cụ thể nào. Điều khá rõ ràng là Thánh Phaolô, khi đề cập đến các đặc sủng khác nhau trong 1 Côrintô 12, không gán việc ban “các đặc sủng chữa lành” cho một nhóm đặc thù, dù là các tông đồ, các tiên tri, các thầy dạy, những người cai trị, hay bất cứ nhóm nào khác. Luận lý chi phối việc phân phối những ơn phúc như vậy khá khác nhau: “Tất cả những ơn phúc này đều được kích hoạt bởi cùng một Chúa Thánh Thần, Đấng phân phát cho từng người một cách cá thể như Chúa Thánh Thần đã chọn” (1Cr 12:11). Do đó, trong các buổi cầu nguyện được tổ chức để xin ơn chữa lành, sẽ hoàn toàn tùy tiện khi gán một “đặc sủng chữa lành” cho bất cứ loại người tham gia nào, chẳng hạn, cho các giám đốc của nhóm; điều duy nhất cần làm là phó thác bản thân cho quyết định tự do của Chúa Thánh Thần, Đấng ban cho một số người đặc sủng chữa lành đặc biệt để thể hiện quyền năng ân sủng của Chúa Kitô Phục Sinh. Tuy nhiên, ngay cả lời cầu nguyện mãnh liệt nhất cũng không thể chữa lành mọi bệnh tật. Vì vậy, Thánh Phaolô đã phải học từ Chúa rằng “ân sủng của Ta là đủ cho con; sức mạnh của Ta được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2Cr.12:9), và ý nghĩa của cảm nghiệm đau khổ có thể là “trong xác thịt mình, tôi hoàn tất những gì còn thiếu nơi những đau khổ của Chúa Kitô vì thân thể Người là Giáo Hội” (Cl 1:24).

II. CÁC QUI PHẠM KỶ LUẬT

Điều 1 – Mọi tín hữu đều được phép cầu xin Chúa chữa lành. Khi việc này được tổ chức tại nhà thờ hoặc những nơi thiêng liêng khác, điều thích hợp là những lời cầu nguyện như vậy do một mục tử có chức thánh hướng dẫn.

Điều 2 – Những lời cầu nguyện chữa lành được coi là có tính phụng vụ nếu nằm trong các sách phụng vụ được cơ quan có thẩm quyền của Giáo hội phê chuẩn; nếu không, chúng không mang tính phụng vụ.

Điều 3 – § 1. Các lời cầu nguyện phụng vụ để chữa lành được cử hành theo nghi thức quy định trong Ordo Benedictionis infirmorum của sách Rituale Romanum 28 và với lễ phục thánh riêng được quy định trong đó.

§ 2. Để phù hợp với những gì được nêu trong Praenotanda, V, De adaptationibus quae Conferentiae Episcoporum competunt [Tiền ghi chú V, Về các thích nghi mà các hội đồng giám mục có năng quyền] (29) của cùng sách Nghi lễ Rôma, các Hội đồng Giám mục có thể đưa ra những điều chỉnh phù hợp với Nghi thức chúc lành bệnh nhân được coi là mang tính mục vụ hữu ích hoặc có thể cần thiết, sau khi được Tòa Thánh xem xét trước.

Điều 4 – § 1. Giám mục giáo phận có quyền ban hành các quy tắc cho Giáo hội địa phương của mình liên quan đến các nghi thức phụng vụ chữa bệnh, theo khỏn luật 838 § 4.

§ 2. Những người chuẩn bị các nghi lễ phụng vụ chữa lành phải tuân theo những quy định này khi cử hành các nghi lễ đó.

§ 3. Việc cho phép tổ chức các buổi lễ như vậy phải được cấp rõ ràng, ngay cả khi chúng được tổ chức bởi các Giám mục hoặc Hồng Y, hoặc bao gồm những vị này như người tham gia. Khi có lý do chính đáng và thích hợp, Giám mục giáo phận có quyền cấm ngay cả sự tham gia của một cá nhân Giám mục.

Điều 5 – § 1. Những lời cầu nguyện ngoài phụng vụ để chữa lành khác với các cử hành phụng vụ, như những cuộc tụ họp để cầu nguyện hoặc đọc lời Chúa; những điều này cũng nằm dưới sự giám sát của Bản quyền địa phương theo quy định của điều luật. 839 § 2.

§ 2. Nhầm lẫn giữa các buổi tụ họp cầu nguyện tự do ngoài phụng vụ và các buổi cử hành phụng vụ đúng nghĩa, cần phải cẩn thận xa tránh.

§ 3. Bất cứ điều gì giống như cuồng loạn, giả tạo, sân khấu hoặc giật gân, nhất là về phía những người phụ trách các cuộc tụ họp như vậy, đều không được phép diễn ra.

Điều 6 – Việc sử dụng các phương tiện truyền thông (đặc biệt là truyền hình) liên quan đến việc cầu nguyện chữa lành phải được Giám mục giáo phận giám sát phù hợp với điều giáo luật 823 và các quy tắc do Bộ Giáo lý Đức tin thiết lập trong Huấn thị ngày 30 tháng 3 năm 1992. (30)

Điều 7 – § 1. Không đi ngược lại những gì được quy định ở trên trong Điều 3 hoặc với các buổi cử hành cho người bệnh được ghi trong các sách phụng vụ của Giáo hội, những lời cầu nguyện chữa lành – dù phụng vụ hay không phụng vụ – không được đưa vào việc cử hành Thánh lễ, các bí tích, hoặc Phụng vụ các giờ kinh.

§ 2. Trong các buổi cử hành được đề cập ở § 1, người ta có thể bao gồm các ý cầu nguyện đặc biệt cho việc chữa lành bệnh nhân trong các lời cầu nguyện chung hoặc lời cầu nguyện của tín hữu, khi điều này được phép.

Điều 8 – § 1. Thừa tác vụ trừ quỷ phải được thi hành trong sự phụ thuộc chặt chẽ vào Giám mục giáo phận, và phù hợp với quy định của điều giáo luật 1172, Thư của Bộ Giáo lý Đức tin ngày 29 tháng 9 năm 1985, (31) và Rituale Romanum (32).

§ 2. Các lời cầu nguyện trừ quỷ ghi trong Rituale Romanum phải tách biệt khỏi các buổi lễ chữa lành, dù phụng vụ hay không phụng vụ.

§ 3. Tuyệt đối cấm đưa những lời cầu nguyện trừ quỷ như vậy vào việc cử hành Thánh lễ, các bí tích hoặc Phụng vụ các giờ kinh.

Điều 9 – Những người điều hành các buổi lễ chữa lành, dù phụng vụ hay không phụng vụ, phải cố gắng duy trì bầu không khí sùng đạo thanh thản trong cộng đoàn và thực hiện sự thận trọng cần thiết nếu việc chữa lành diễn ra giữa những người hiện diện; khi buổi lễ kết thúc, mọi lời chứng có thể được thu thập một cách trung thực và chính xác và nộp cho cơ quan giáo hội thích hợp.

Điều 10 – Sự can thiệp có thẩm quyền của Giám mục giáo phận là phù hợp và cần thiết khi các lạm dụng được kiểm nhận trong các buổi chữa lành phụng vụ hoặc không phụng vụ, hoặc khi có tai tiếng rõ ràng trong cộng đồng tín hữu, hoặc khi thiếu nghiêm trọng việc tuân thủ phụng vụ hoặc chuẩn mực kỷ luật.

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, tại buổi tiếp kiến dành cho Đức Hồng Y Tổng trưởng ký tên dưới đây, đã phê chuẩn Huấn thị hiện tại, được thông qua trong Phiên họp thường lệ của Bộ này, và ra lệnh công bố nó.

Rôma, từ Văn phòng Bộ Giáo lý Đức tin, ngày 14 tháng 9 năm 2000, Lễ Khải hoàn Thánh Giá.

+ Hồng Y Joseph. RATZINGER

Tổng trưởng

+ Tarcisio BERTONE, S.D.B. Tổng Giám Mục Hưu trí của Vercelli

Thư ký

Chú thích

(1) Gioan Phaolô II, Tông huấn Christifideles laici, 53: AAS 81(1989), 498.

(2) Sách Giáo lý Giáo Hội Công Giáo, số 1502.

(3) Gioan Phaolô II, Tông thư Salvifici doloris, 11: AAS 76(1984), 212.

(4) Rituale Romanum, Ex Decreto Sacrosancti Oecumenici Concilii Vaticani II instauratum, Auctoritate Pauli PP. VI ban hành, Ordo Unctionis Infirmorum eorumque Pastoralis Curae, Editio typica, Typis Polyglottis Vaticanis, MCMLXXII, 2.

(5) Gioan Phaolô II, Tông thư Salvifici doloris, 19: AAS 76(1984), 225.

(6) Gioan Phaolô II, Tông huấn Christifideles laici, 53: AAS 81(1989), 499.

(7) Như trên, 53.

(8) Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 1511.

(9) Xem Rituale Romanum, Ordo Unctionis Infirmorum eorumque Pastoralis Curae, 5.

(10) Như trên, 75.

(11) Xem Như trên, 77.

(12) Missale Romanum, Ex Decreto Sacrosancti Oecumenici Concilii Vaticani II instauratum, Auctoritate Pauli PP. VI Promulgatum, Editio typica altera, Typis Polyglottis Vaticanis, MCMLXXV, 838-839.

(13) Xem. Rituale Romanum, Ex Decreto Sacrosancti Oecumenici Concilii Vaticani II instauratum, Auctoritate Ioannis Paulii II promulgatum, De Benedictionibus, Editio typica, Typis Polyglottis Vaticanis, MCMLXXXIV, 305.

(14) Như trên, 306-309.

(15) Như trên, các số 315-316.

(16) Đã dẫn, số 319.

(17) Rituale Romanum, Ex Decreto Sacrosancti Oecumenici Concilii Vaticani II instauratum, Auctoritate Pauli PP. VI ban hành, Ordo Unctionis Infirmorum eorumque Pastoralis Curae, Editio typica, Typis Polyglottis Vaticanis, MCMLXXII, 3.

(18) Xem. CÔNG ĐỒNG TRENT, sess. XIV, Doctrina de Sacramento extremae unctionis, cap. 2: DS 1696.

(19) AUGUSTINUS IPPONIENSIS, Epistulae 130, VI,13 (= PL 33,499).

(20) Xem. AUGUSTINUS IPPONIENSIS, De Civitate Dei 22, 8,3 (= PL 41,762-763).

(21) Xem. Sách Lễ Romanum, 563.

(22) Cùng nguồn, Oratio Universalis, n. X (Pro tribulatis), 256.

(23) Rituale Romanum, Ordo Unctionis Infirmorum eorumque Pastoralis Curae, 75.

(24) GOAR J., Euchologion sive Rituale Graecorum, Venetiis 1730 (Graz 1960), 338.

(25) DENZINGER H., Ritus Orientalium in administrandis Sacramentis, vv. I-II, Würzburg 1863 (Graz 1961), v. II, 497-498.

(26) Rituale Romanum, Ex Decreto Sacrosancti Oecumenici Concilii Vaticani II instauratum, Auctoritate Pauli PP. VI promulgatum, De Sacra Communione et de Cultu Mysterii Eucharistici Extra Missam, Editio typica, Typis Polyglottis Vaticanis, MCMLXXIII, 82.

(27) Xem Rituale Romanum, De Benedictionibus, 290-320.

(28) Như trên, 39.

(29) Và những người ngang hàng với người đó theo điều luật 381, § 2.

(30) Xem BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN, Hướng dẫn về một số khía cạnh của việc sử dụng các công cụ truyền thông xã hội trong việc cổ vũ giáo lý đức tin: Libreria Editrice Vaticana (1992).

(31) Xem BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN, Epistula Inde ab aliquot annis, Ordinariis locorum missa: in mentem normalae vigentes de exorcismis revocantur: AAS 77(1985), 1169-1170.

(32) Rituale Romanum, Ex Decreto Sacrosancti Oecumenici Concilii Vaticani II instauratum, Auctoritate Ioannis Paulii II promulgatum, De exorcismus et supplicationibus quibusdam, Editio typica, Typis Polyglottis Vaticanis, MIM, Praenotanda, 13-19.

Tác giả bài viết: Vũ Văn An

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@gmail.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.