www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
06:37 CDT Thứ năm, 18/08/2022

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 26


Hôm nayHôm nay : 2011

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 118684

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7678984

Trang nhất » Tin Tức » Suy niệm

Thánh lễ đầu tiên của ĐTC trên đất Canada: Bài giảng về công đức sinh thành của Mẹ, Cha, Ông, Bà

Thứ năm - 28/07/2022 20:10
Canada

Canada

Như chúng tôi đã tường trình, lúc 10g sáng ngày thứ Hai 25 tháng 7, Đức Thánh Cha đã thăm Maskwacis, ngôi nhà của trường dành cho người bản địa Ermineskine trước đây, một trong những trường lớn nhất trong nước, cách Edmonton khoảng 100 km. Tại đây, Đức Thánh Cha đã gặp gỡ các dân tộc First Nations, Métis và Inuit.

Sau đó, lúc 4g45 chiều, Đức Thánh Cha đã gặp gỡ các thổ dân và cộng đoàn Công Giáo địa phương tại nhà thờ Thánh Tâm ở Edmonton.

Ngày thứ Ba 26 tháng 7, lễ kính Hai Thánh Joachim và Anna, Đức Giáo Hoàng đã cử hành thánh lễ tại sân vận động của Edmonton - có sức chứa 65,000 người vào lúc 10g15 sáng.

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha nói:

Hôm nay chúng ta mừng lễ ông bà ngoại của Chúa Giêsu. Chúa đã tập hợp tất cả chúng ta lại với nhau một cách chính xác vào dịp này, là dịp lễ rất yêu quý đối với anh chị em và đối với tôi. Chính tại nhà của hai thánh Gioakim và Anna, Chúa Giêsu đã làm quen với những người họ hàng lớn tuổi của mình và cảm nhận được sự gần gũi, tình yêu thương dịu dàng và sự khôn ngoan của ông bà mình. Chúng ta hãy nghĩ về ông bà của chúng ta, và suy ngẫm về hai điều quan trọng.

Thứ nhất: chúng ta là những đứa con của một lịch sử cần được bảo tồn. Chúng ta không phải là những cá thể biệt lập, những hòn đảo. Không ai bước vào thế giới này tách rời khỏi những người khác. Nguồn gốc của chúng ta, tình yêu đã chờ đợi chúng ta và chào đón chúng ta vào thế giới, gia đình mà chúng ta lớn lên, là một phần của lịch sử độc đáo đã đi trước chúng ta và cho chúng ta sự sống. Chúng ta đã không chọn lịch sử đó; chúng ta đã nhận nó như một ân sủng, một món quà mà chúng ta được kêu gọi trân trọng, vì như Sách Huấn Ca nhắc nhở chúng ta, chúng ta là “con cháu” của những người đi trước chúng ta; chúng ta là “cơ nghiệp” của các ngài (Hc 44:11). Một sự thừa kế, không phải là kế thừa uy tín hoặc quyền lực, trí thông minh hoặc sự sáng tạo trong các bài hát hoặc thơ ca, nhưng tập trung vào sự công chính, vào lòng trung thành với Thiên Chúa và thánh ý của Ngài. Đây là những gì họ đã truyền lại cho chúng ta. Để chấp nhận con người thật của chúng ta và biết rằng chúng ta quý giá như thế nào, chúng ta cần phải chấp nhận rằng mình là một phần của chính những người nam nữ mà chúng ta là con cháu. Họ không đơn giản chỉ nghĩ về bản thân, mà đã truyền lại cho chúng ta kho báu của cuộc sống. Chúng ta có mặt ở đây là nhờ cha mẹ của chúng ta, nhưng cũng cảm ơn ông bà của chúng ta, những người đã giúp chúng ta cảm thấy được chào đón trên thế giới. Thường thì họ là những người yêu thương chúng ta vô điều kiện, không mong nhận lại bất cứ điều gì. Họ đã nắm tay chúng ta khi chúng ta sợ hãi, trấn an chúng ta trong bóng tối của đêm đen, khích lệ chúng ta trong ánh sáng ban ngày khi chúng ta phải đối mặt với những quyết định quan trọng của cuộc đời. Nhờ ông bà, chúng ta đã nhận được một sự vuốt ve từ lịch sử đi trước: chúng ta học được rằng lòng tốt, tình yêu dịu dàng và trí tuệ là cội rễ vững chắc của nhân loại. Chính trong nhà của ông bà, nhiều người trong chúng ta đã hít thở hương thơm của Tin Mừng, sức mạnh của một đức tin khiến chúng ta cảm thấy như ở nhà. Nhờ họ, chúng ta đã khám phá ra loại đức tin “quen thuộc”, một đức tin tại gia. Bởi vì đó là cách đức tin được truyền lại một cách căn bản, tại gia đình, thông qua tiếng mẹ đẻ, với tình cảm và sự khích lệ, quan tâm và gần gũi.

Đây là lịch sử của chúng ta, mà chúng ta là người thừa kế và chúng ta được kêu gọi bảo tồn. Chúng ta là con cái bởi vì chúng ta là cháu chắt. Ông bà của chúng ta đã để lại một dấu ấn riêng cho chúng ta bằng cách sống của họ; họ đã cho chúng ta phẩm giá và sự tự tin vào bản thân và những người khác. Họ đã ban tặng cho chúng ta thứ gì đó không bao giờ có thể lấy đi được từ chúng ta và điều đó đồng thời cho phép chúng ta trở nên độc nhất, nguyên bản và tự do. Từ ông bà chúng ta, chúng ta học được rằng tình yêu không bao giờ bị ép buộc; nó không bao giờ tước đi tự do nội tâm của người khác. Đó là cách Gioakim và Anna yêu mến Đức Maria và Chúa Giêsu; và đó là cách mà Mẹ Maria đã yêu Chúa Giêsu, với một tình yêu không bao giờ bóp chết hay kìm hãm Người, nhưng đã đồng hành với Người trong việc thực hiện sứ mệnh mà Người đã đến trong thế gian. Chúng ta hãy cố gắng học hỏi điều này, với tư cách cá nhân và với tư cách là một Giáo hội. Mong sao chúng ta học cách không bao giờ gây áp lực lên lương tâm của người khác, không bao giờ hạn chế quyền tự do của những người xung quanh, và trên hết, đừng bao giờ thất bại trong việc yêu thương và tôn trọng những người đi trước và được giao phó cho chúng ta chăm sóc. Vì họ là một kho tàng quý báu lưu giữ một lịch sử vĩ đại hơn chính họ.

Sách Huấn ca cũng cho chúng ta biết rằng việc bảo tồn lịch sử đã cho chúng ta sự sống không có nghĩa là che lấp “vinh quang” của tổ tiên chúng ta. Chúng ta không nên đánh mất ký ức về các ngài, cũng như không nên quên lịch sử đã sinh ra cuộc đời của chính chúng ta. Chúng ta nên luôn nhớ đến những người chìa bàn tay ra âu yếm chúng ta và những người đã ôm chúng ta trong vòng tay của họ; vì trong lịch sử này, chúng ta có thể tìm thấy niềm an ủi trong những lúc nản lòng, một ánh sáng dẫn đường cho chúng ta và can đảm đối mặt với những thử thách của cuộc sống. Tuy nhiên, bảo tồn lịch sử đã cho chúng ta sự sống cũng có nghĩa là liên tục trở lại ngôi trường đó, nơi chúng ta lần đầu tiên học cách yêu. Nó có nghĩa là tự hỏi bản thân, khi đối mặt với những lựa chọn hàng ngày, điều khôn ngoan nhất của những người lớn tuổi mà chúng ta từng biết sẽ làm khi các ngài ở trong tình thế của chúng ta, ông bà và ông bà cố của chúng ta sẽ đưa ra lời khuyên gì cho chúng ta.

Vì vậy, anh chị em thân mến, chúng ta hãy tự hỏi: con cháu chúng ta có đủ khả năng bảo vệ kho tàng mà chúng ta được thừa hưởng này không? Chúng ta có nhớ những lời dạy tốt đẹp mà chúng ta đã nhận được không? Chúng ta có nói chuyện với người lớn tuổi và dành thời gian để lắng nghe họ không? Và, trong những ngôi nhà ngày càng được trang bị đầy đủ, hiện đại và tiện dụng, chúng ta có biết dành một không gian xứng đáng để lưu giữ ký ức của các ngài, một vị trí đặc biệt, một đài tưởng niệm nhỏ của gia đình mà thông qua những bức ảnh và đồ vật quý giá, chúng ta có thể ghi nhớ trong lời cầu nguyện những người đã đi trước chúng ta? Chúng ta có lưu giữ Kinh thánh, và chuỗi hạt Mân Côi của các ngài chưa? Trong lớp sương mù của sự lãng quên che mờ thời kỳ hỗn loạn của chúng ta, điều cần thiết là anh chị em, hãy chăm sóc cội nguồn của chúng ta, cầu nguyện và cùng với các bậc tiền nhân của chúng ta, dành thời gian để tưởng nhớ và bảo vệ di sản của các ngài. Đây là cách một cây gia đình phát triển; đây là cách tương lai được xây dựng.

Bây giờ chúng ta hãy nghĩ đến điều quan trọng thứ hai. Ngoài việc là những đứa con của một lịch sử cần được bảo tồn, chúng ta còn là tác giả của một lịch sử chưa được viết ra. Mỗi chúng ta đều có thể nhận ra bản thân mình là ai và là gì, được đánh dấu bằng cả ánh sáng và bóng tối, và bằng tình yêu mà chúng ta đã hoặc chưa nhận được. Đây là điều bí ẩn của cuộc sống con người: tất cả chúng ta đều là con của một người nào đó, được sinh ra và uốn nắn bởi người khác, nhưng khi chúng ta trở thành người lớn, chúng ta cũng được kêu gọi để trao ban sự sống, làm cha, làm mẹ hoặc ông bà cho người khác. Hãy nghĩ về con người chúng ta ngày nay, chúng ta muốn làm gì với bản thân? Những ông bà đi trước, những người cao tuổi, những người luôn mơ ước và hy vọng cho chúng ta, và đã hy sinh rất nhiều cho chúng ta, đặt ra cho chúng ta một câu hỏi thiết yếu: chúng ta muốn xây dựng một xã hội như thế nào? Chúng ta đã nhận được rất nhiều từ bàn tay của những người đi trước. Đến lượt mình, chúng ta muốn để lại điều gì cho những người đến sau chúng ta? Đức tin “nước hoa hồng”, đó là một đức tin loãng, hay một đức tin sống động? Một xã hội được thành lập dựa trên lợi nhuận cá nhân hay dựa trên tình huynh đệ? Một thế giới có chiến tranh hay một thế giới hòa bình? Một tạo vật bị tàn phá hay một ngôi nhà tiếp tục được chào đón?

Chúng ta đừng quên rằng nhựa sống đi từ rễ đến cành, đến lá, đến hoa, rồi đến quả của cây. Truyền thống đích thực được thể hiện theo chiều dọc này: từ dưới lên. Chúng ta cần phải cẩn thận kẻo rơi vào một bức tranh biếm họa của truyền thống, không phải theo chiều dọc - từ rễ đến trái - mà là chiều ngang - tiến và lùi. Truyền thống được hình thành theo cách này chỉ dẫn chúng ta đến một loại “văn hóa ngược”, nơi ẩn náu của tính tự cao, là thứ chỉ đơn giản là nuôi dưỡng hiện tại, nhốt nó trong tâm lý nói rằng, “Chúng ta luôn làm theo cách này”.

Trong bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng các ông có phúc vì được thấy và nghe điều mà biết bao ngôn sứ và những người công chính chỉ có thể hy vọng (x. Mt 13, 16-17). Nhiều người đã tin vào lời hứa của Thiên Chúa về Đấng Mêsia sẽ đến, đã dọn đường cho Ngài và báo tin Ngài sẽ đến. Nhưng bây giờ Đấng Mêsia đã đến, những ai có thể nhìn thấy và nghe thấy Ngài được kêu gọi để chào đón Ngài và công bố sự hiện diện của Ngài ở giữa chúng ta.

Thưa anh chị em, điều này cũng áp dụng cho chúng ta. Những người đi trước chúng ta đã truyền cho chúng ta một niềm đam mê, một sức mạnh và một khao khát, một ngọn lửa mà chúng ta có thể thắp lại. Vấn đề không phải là bảo quản tro cốt, mà là thắp lại ngọn lửa mà họ đã thắp lên. Ông bà và những người lớn tuổi của chúng ta muốn thấy một thế giới công bằng, huynh đệ và đoàn kết hơn, và họ đã chiến đấu để mang lại cho chúng ta một tương lai. Bây giờ, chúng ta đừng để họ thất vọng. Việc tiếp nhận truyền thống đã nhận được là tùy thuộc vào chúng ta, bởi vì truyền thống đó là đức tin sống động của những người đã khuất của chúng ta. Chúng ta đừng biến nó thành “chủ nghĩa truyền thống”, tức là đức tin đã chết của người sống, như một tác giả đã từng nói. Được những người là cội rễ của chúng ta vun đắp, giờ đến lượt chúng ta đơm hoa kết trái. Chúng ta là những cành phải nở hoa và gieo rắc những hạt giống mới của lịch sử. Vậy chúng ta hãy tự hỏi mình một vài câu hỏi cụ thể. Là một phần của lịch sử cứu rỗi, dưới ánh sáng của những người đi trước tôi và yêu thương tôi, tôi phải làm gì bây giờ? Tôi có một vai trò độc đáo và không thể thay thế trong lịch sử, nhưng tôi sẽ để lại dấu ấn gì? Tôi đang truyền lại điều gì cho những người sẽ đến sau tôi? Tôi đang cho cái gì của bản thân? Thông thường, chúng ta đo lường cuộc sống của mình dựa trên thu nhập, loại nghề nghiệp, mức độ thành công và cách người khác nhìn nhận về chúng ta. Tuy nhiên, đây không phải là những tiêu chí mang lại sự sống. Câu hỏi thực sự là: tôi có đang trao ban cuộc sống không? Tôi có mở ra lịch sử của một tình yêu mới và tái tạo mà trước đây không có? Tôi có đang loan báo Tin Mừng trong khu phố của tôi không? Tôi có đang tự do phục vụ người khác, như cách mà những người đi trước đã làm cho tôi không? Tôi đang làm gì cho Giáo hội, thành phố, xã hội của mình? Thưa anh chị em, thật dễ dàng để chỉ trích, nhưng Chúa không muốn chúng ta chỉ là những người chỉ trích hệ thống, hoặc khép kín và “nhìn ngược lại”, như tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái đã nói (xem 10 : 39). Thay vào đó, Thánh Phaolô muốn chúng ta trở thành những nghệ nhân của một lịch sử mới, những người dệt nên hy vọng, những người xây dựng tương lai, những người kiến tạo hòa bình.

Mong hai thánh Gioakim và Anna cầu bầu cho chúng ta. Mong các ngài giúp chúng ta trân trọng lịch sử đã cho chúng ta sự sống, và về phần chúng ta, xây dựng một lịch sử để lại sự sống. Mong chúng nhắc nhở mình về bổn phận thiêng liêng của chúng ta là kính trọng ông bà và những người lớn tuổi của chúng ta, quý trọng sự hiện diện của các ngài giữa chúng ta để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn. Một tương lai mà người cao tuổi không bị gạt sang một bên vì theo quan điểm “thực tế”, họ “không còn hữu ích nữa”. Một tương lai không đánh giá các giá trị của con người chỉ đơn giản bằng những gì họ có thể tạo ra. Một tương lai không thờ ơ với nhu cầu được quan tâm và lắng nghe của người già. Một tương lai mà lịch sử bạo lực và thiệt thòi mà các anh chị em bản xứ của chúng ta phải gánh chịu sẽ không bao giờ lặp lại. Tương lai đó là khả thi nếu với sự giúp đỡ của Thiên Chúa, chúng ta không cắt đứt mối dây liên kết giữa chúng ta với những người đi trước, và nếu chúng ta thúc đẩy đối thoại với những người sẽ đến sau chúng ta. Già trẻ lớn bé, ông bà và con cháu nội ngoại. Chúng ta hãy cùng nhau tiến về phía trước, và cùng nhau, chúng ta hãy cùng ước mơ. Ngoài ra, chúng ta đừng quên lời khuyên của Phaolô đối với môn đệ Timôthê: Hãy nhớ đến mẹ và bà của anh (xem 2 Ti 1: 5).
Source:Dicastero per la Comunicazione - Libreria Editrice Vaticana
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Tin Vui Việt

Trang thông tin điện tử để tìm hiểu về Đạo Công Giáo.Mong rằng qua trang Tin Vui Việt này sẽ giúp Quý Vị hiểu hơn về đời sống đạo.Nguyện xin Chúa Thánh Thần luôn tác động để mỗi người nhận ra Thiên Chúa là Chân, Thiện, Mỹ.bbttinvuiviet

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.