www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
22:10 CDT Thứ sáu, 19/04/2024

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 62

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 60


Hôm nayHôm nay : 16309

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 489881

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 19636076

Trang nhất » Tin Tức » Suy niệm

Tĩnh tâm Mùa Chay 2024 cùng Giáo triều Rôma. Bài thứ Ba: Ta là mục tử nhân lành

Thứ tư - 13/03/2024 21:27
Tĩnh tâm

Tĩnh tâm

Hàng năm, vào Mùa Vọng và Mùa Chay, Đức Hồng Y Raniero Cantalamessa, giảng thuyết viên Phủ Giáo Hoàng có bài giảng tĩnh tâm trước Giáo triều Rôma.
Bài giảng thứ Ba của Đức Hồng Y có tựa đề: Ta là mục tử nhân lành

Nguyên bản tiếng Ý có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.



Chúng ta tiếp tục suy tư về những câu nói “Ta Là” tuyệt vời của Chúa Kitô trong Tin Mừng Gioan. Lần này Chúa Giêsu không trình bày Người với chúng ta bằng những biểu tượng của những thực tại vật lý vô tri vô giác – bánh, ánh sáng –, nhưng với tính cách con người, cụ thể là người mục tử: Người nói, “Ta là mục tử nhân lành!” Chúng ta hãy lắng nghe lời công bố của Chúa Kitô:

Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. Người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn, vì anh ta là kẻ làm thuê, và không thiết gì đến chiên. Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi, như Chúa Cha biết tôi, và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. (Ga 10:11-15).

Hình ảnh Chúa Kitô “Mục tử nhân lành” có một vị trí đặc biệt trong nghệ thuật và chữ khắc của Kitô giáo thời tiên khởi. Mở đầu, Người Mục Tử Nhân Lành được trình bày, theo hình thức cổ điển, trong vẻ huy hoàng của tuổi trẻ. Anh ta vác trên vai một con chiên mà anh ta giữ chặt chân của nó. Hình ảnh người mục tử nhân lành của Thánh Sử Gioan được kết hợp với hình ảnh nhất lãm về người mục tử đi tìm con chiên lạc (Lc 15:4-7).

Bối cảnh của đoạn văn về người mục tử nhân lành cũng giống như hai chương trước, đó là cuộc thảo luận với “người Do Thái” diễn ra tại Giêrusalem nhân dịp Lễ Lều. Nhưng chúng ta biết rằng, ở Gioan, bối cảnh ít quan trọng hơn, bởi vì, không giống như các Phúc Âm Nhất Lãm, Thánh Gioan không quan tâm đến việc cung cấp cho chúng ta một trình thuật lịch sử và mạch lạc về cuộc đời của Chúa Giêsu (là điều mà ngài dường như coi là đương nhiên), mà là một tập hợp các câu chuyện về “dấu chỉ” và lời dạy của Thầy. Tuy nhiên, những điều này không bao giờ xuất hiện bên ngoài thời gian và không gian, như xảy ra trong các sách thần học, nhưng chúng cũng được đặt ở những địa điểm và thời gian chính xác (đôi khi chính xác hơn cả các Phúc Âm Nhất Lãm), mang lại cho chúng giá trị “lịch sử” theo nghĩa sâu sắc nhất của thuật ngữ đó.

* * *

Chúng ta hãy đối mặt với sự thật rằng, hình ảnh người mục tử nhân lành và những hình ảnh liên quan đến đàn cừu và đàn chiên ngày nay không thực sự là mô thức thịnh hành. Chúa Giêsu không sợ làm tổn thương sự nhạy cảm của chúng ta và xúc phạm phẩm giá con người tự do của chúng ta khi gọi chúng ta là chiên của Ngài sao? Con người ngày nay khinh thường vai trò của đàn chiên và ý niệm về bầy đàn. Tuy nhiên, họ không nhận ra mình đã trải qua bao nhiêu thực tế trong tình huống mà họ lên án về mặt lý thuyết. Một trong những hiện tượng rõ ràng nhất của xã hội chúng ta là sự đại chúng hóa. Báo chí, truyền hình, internet được gọi là “các phương tiện thông tin đại chúng” không chỉ vì chúng cung cấp thông tin cho đại chúng mà còn vì chúng hình thành nên họ.

Chúng ta để mình bị hướng dẫn một cách uể oải bởi đủ loại thao túng và thuyết phục huyền bí. Những người khác tạo ra các mô hình về hạnh phúc và hành vi, lý tưởng và mục tiêu tiến bộ và mọi người áp dụng chúng; chúng ta đi theo, sợ bị lạc nhịp, bị quy định và rập khuôn bởi quảng cáo. Chúng ta ăn những gì họ bảo, ăn mặc theo yêu cầu của thời trang và nói những gì chúng ta nghe được. Chúng ta bật cười khi xem một bộ phim chạy với tốc độ nhanh, với những người di chuyển từng cơn và bắt đầu, giống như những con rối; nhưng đó chính xác là hình ảnh mà chúng ta sẽ có về bản thân nếu chúng ta nhìn bản thân bằng con mắt phê phán hơn.

Để hiểu Chúa Giêsu tự xưng mình là mục tử nhân lành và gọi chúng ta là chiên của Ngài theo nghĩa nào, chúng ta phải quay lại lịch sử Kinh Thánh. Ban đầu, Israel là một dân tộc chăn chiên du mục. Người Bedouin trên sa mạc ngày nay cho chúng ta ý tưởng về cuộc sống trước đây của các bộ lạc Israel. Trong xã hội này, mối quan hệ giữa người chăn cừu và đàn chiên không chỉ mang tính kinh tế, tức là dựa trên lợi ích. Một mối quan hệ gần như cá nhân phát triển giữa người mục tử và đàn chiên. Ngày qua ngày ở cùng nhau ở những nơi vắng vẻ, không có người sống xung quanh, cuối cùng người chăn chiên biết mọi điều về từng con chiên. Đàn chiên nhận ra tiếng của người chăn cừu, người thường nói to với đàn cừu như thể chúng là người. Điều này giải thích tại sao, để diễn tả mối quan hệ của mình với nhân loại, Thiên Chúa đã sử dụng hình ảnh này, hình ảnh mà ngày nay đã trở nên mơ hồ. Tác giả Thánh Vịnh cầu nguyện: “Lạy Mục Tử nhà Israel, Ngài là Đấng chăn giữ nhà Giuse như chăn giữ chiên cừu” (Tv 80:2).

Với sự thay đổi từ một bộ lạc du mục thành một dân định cư, danh hiệu mục tử được mở rộng thêm cho những người đóng vai trò đại diện cho Thiên Chúa trên trái đất: các vị vua, các linh mục, các nhà lãnh đạo nói chung. Nhưng trong trường hợp này, ý nghĩa biến đổi; nó không còn gợi lên những hình ảnh che chở và an ninh mà còn gợi lên cả sự bóc lột và áp bức. Bên cạnh hình ảnh người mục tử tốt lành, hình ảnh mục tử xấu cũng xuất hiện. Nơi tiên tri Êdekien, chúng ta tìm thấy một bản cáo trạng khủng khiếp chống lại những mục tử xấu xa chỉ nuôi sống mình. Họ ăn sữa và mặc quần áo len, nhưng họ không quan tâm chút nào đến những con chiên mà họ thực sự đối xử “một cách tàn nhẫn và bạo lực” (Ez 34:1ff). Bản cáo trạng chống lại những mục tử xấu này được theo sau bởi một lời hứa: Một ngày nào đó, chính Thiên Chúa sẽ chăm sóc đàn chiên của mình một cách yêu thương:

Con nào bị mất, Ta sẽ đi tìm; con nào đi lạc, Ta sẽ đưa về; con nào bị thương, Ta sẽ băng bó; con nào bệnh tật (Ed 34:16).

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu cũng đề cập đến chủ đề về người mục tử tốt lành và mục tử xấu, nhưng với một điều gì đó mới mẻ: “Ta là mục tử tốt lành!” Ngài nói. Lời hứa của Chúa đã trở thành hiện thực, vượt quá mọi sự mong đợi.

* * *

Ở điểm này, chúng ta phải nhớ lại mục đích ban đầu của chúng ta đằng sau những suy niệm này: một mục đích cá nhân hơn là “mục vụ”, là làm cho Tin Mừng thấm nhập vào đời sống chúng ta, để có thể loan báo Tin Mừng cho thế giới một cách đáng tin cậy hơn.

Bài diễn văn của Chúa Giêsu có hai nhân tố: người mục tử và đàn chiên, nghĩa là từng con chiên (ở số ít). Chúng ta sẽ xác định với nhân tố nào trong hai nhân tố ấy? Nhân kỷ niệm ngày thụ phong giám mục, Thánh Augustinô đã nói với mọi người: “Đối với anh chị em, tôi là giám mục, với anh chị em, tôi là một Kitô hữu!” “Vobis sum episcopus, vobiscum sum christianus.” Và vào một dịp khác: “Đối với anh chị em, chúng tôi giống như những người chăn chiên, nhưng đối với Đấng Chăn Chiên, chúng tôi là chiên như anh chị em”. Do đó, chúng ta hãy gác lại vai trò của mình – một số trong các bạn là những mục tử và tôi là một nhà thuyết giáo, và chúng ta hãy cảm nhận một lần và là những con chiên duy nhất trong đàn. Chúng ta hãy nhớ câu hỏi quan trọng hơn đối với Chúa Giêsu tại Caesarea: “Đối với anh em, Thầy là ai?” như thể Người đã nói: “Hãy quên đi Ta là ai theo ý kiến của mọi người, và tập trung vào chính con”.

Nhà tâm lý học vĩ đại Carl Gustav Jung đã định nghĩa bác sĩ tâm thần là “Người chữa lành vết thương”. Ý nghĩa lý thuyết của ông là bạn cần biết vết thương tâm lý của chính mình để chữa lành vết thương của người khác và việc biết vết thương của người khác sẽ giúp chữa lành vết thương của chính bạn. Trực giác của nhà phân tâm học cũng áp dụng được cho những vết thương tinh thần. Mục tử của Giáo hội cũng là một “người chữa lành vết thương”, một người bệnh phải giúp đỡ người khác được chữa lành.

Chúng ta hãy cố gắng hiểu căn bệnh chính mà chúng ta cần phải điều trị để chữa khỏi bệnh cho người khác là gì. Một điều mà từ đầu này đến đầu kia của Kinh thánh được dạy cho chiên về Thiên Chúa Mục Tử là gì? Nó không phải là sợ hãi! Vào thời điểm này, những lời này chen chúc trong ký ức, bắt đầu từ những lời của Chúa Giêsu: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ” (Lc 12:32); “Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin? “ Người nói với các tông đồ sau khi đã làm dịu cơn bão (Mt 8:26). Chúng ta cũng hãy nhớ lại một số lời quen thuộc trong các thánh vịnh, không phải chỉ là những câu trích dẫn trong Kinh thánh, mà bằng cách biến chúng thành của riêng chúng ta khi chúng ta nghe chúng:

CHÚA là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.

Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi.

Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người.

Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.

Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm (Tv 23:1.4).

CHÚA là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi, tôi còn sợ người nào?

CHÚA là thành luỹ bảo vệ đời tôi, tôi khiếp gì ai nữa? (Tv 27:1).

Vì vậy, chúng ta hãy nói về “cái ác đen tối” của nỗi sợ hãi, nó có sức mạnh rất lớn để cướp đi niềm vui sống của con người. Sợ hãi là điều kiện tồn tại của chúng ta; nó đi cùng chúng ta từ thuở thơ ấu cho đến khi chết. Đứa trẻ sợ nhiều thứ; chúng ta gọi những nỗi sợ ấy là nỗi kinh hoàng trẻ thơ. Thanh thiếu niên đôi khi sợ hãi người khác giới và rơi vào mặc cảm nhút nhát, tự ti. Chúa Giêsu đã nêu đích danh nỗi sợ hãi chính của chúng ta khi trưởng thành: đó là nỗi sợ ngày mai – “chúng ta sẽ ăn gì?” (Mt 6:31); sợ hãi thế gian và những kẻ quyền thế – “những kẻ chỉ giết thân xác chúng ta” (Mt 10:28). Với mỗi nỗi sợ hãi này, Người đều tuyên bố: Nolite timere! “Đừng sợ!” Đây không phải là một lời nói trống rỗng và bất lực, nhưng là một lời hiệu nghiệm và gần như có tính bí tích. Giống như tất cả những lời của Chúa Giêsu, nó thực hiện những gì nó nói; nó không giống như câu nói đơn giản “Hãy can đảm lên!” mà con người chúng ta có thể nói với nhau.

* * *

Nhưng sợ hãi là gì? Chúng ta hãy gác lại nỗi thống khổ hiện sinh mà các triết gia đã thảo luận suốt một thế kỷ rưỡi nay. Hãy nói về những nỗi sợ hãi phổ biến và quen thuộc. Chúng ta có thể nói rằng sợ hãi là phản ứng trước một mối đe dọa đối với con người chúng ta, phản ứng trước một mối nguy hiểm thực sự hoặc một mối nguy hiểm mà chúng ta cảm nhận, từ mối nguy hiểm lớn nhất là cái chết, đến những mối nguy hiểm cụ thể đe dọa sự yên bình, an toàn thể chất hoặc sự an toàn trong thế giới cảm xúc của chúng ta. Sợ hãi là biểu hiện của bản năng tự bảo vệ cơ bản của chúng ta. Tùy thuộc vào việc chúng ta đang đối mặt với những mối nguy hiểm khách quan và thực tế hay những mối nguy hiểm tưởng tượng, chúng ta nói về những nỗi sợ hãi chính đáng và không chính đáng, hoặc thậm chí là chứng loạn thần kinh: chứng sợ bị vây kín, chứng sợ khoảng trống, những căn bệnh tưởng tượng, v.v.

Tâm lý học và phân tâm học cố gắng chữa lành nỗi sợ hãi và rối loạn thần kinh của con người bằng cách phân tích chúng và đưa chúng từ vô thức đến ý thức. Tin Mừng không làm xao lãng những phương tiện này của con người, thực ra Tin Mừng khuyến khích chúng, nhưng bổ sung thêm một điều mà khoa học không thể cung cấp được. Thánh Phaolô viết:

“Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?... Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta” (Rm 8:35-37).

Ở đây, sự giải thoát không nằm ở ý tưởng hay kỹ thuật mà ở một con người! “Lời giải đáp” cho mọi nỗi sợ hãi là Chúa Kitô, Đấng đã nói với các môn đệ của Người: “Đừng sợ, Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16:33). Khi đó, từ phạm vi cá nhân, Thánh Tông Đồ mở rộng cái nhìn của mình đến viễn cảnh vĩ đại về không gian và thời gian, từ những nỗi sợ hãi nhỏ bé của cá nhân đến những nỗi sợ hãi lớn lao và phổ quát. Ngài viết:

“Tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta.”(Rm 8,38-39).

“Dầu là sự chết hay sự sống!” Chúa Kitô đã chiến thắng điều khiến chúng ta sợ hãi nhất trên thế giới, đó là cái chết. Thư gửi tín hữu Do Thái nói về Ngài rằng Chúa Giêsu đã chết để “nhờ cái chết của Người, Người đã tiêu diệt tên lãnh chúa gây ra sự chết, tức là ma quỷ, và đã giải thoát những ai vì sợ chết mà suốt đời sống trong tình trạng nô lệ”(Dt 2:14-15).

“Dầu là trời cao hay vực thẳm!”, nghĩa là: không phải cái lớn vô cùng là vũ trụ với tỷ lệ ngày càng mở rộng của nó, cũng không phải cái nhỏ vô cùng – nguyên tử – mà chúng ta đã tự mình khám phá ra sức mạnh khủng khiếp của nó. Ngày nay chúng ta tiếp xúc nhiều hơn bao giờ hết với loại nỗi sợ hãi vũ trụ này. Con người hiện đại cảm nhận sâu sắc sự tổn thương của mình trong một thế giới bạo lực và điên loạn. Tương lai của hành tinh chúng ta sẽ ra sao nếu, bất chấp những lời cảnh báo từ Đức Giáo Hoàng và những người có trách nhiệm nhất trong xã hội, chúng ta vẫn tiếp tục tiêu thụ và gây ô nhiễm một cách triệt để?

Khi kết thúc những suy tư triết học của mình về mối nguy hiểm của công nghệ đối với con người hiện đại, Martin Heidegger, gần như bỏ cuộc, đã thốt lên: “Chỉ có một vị thần mới có thể cứu chúng ta!” “Một vị thần” (chữ thường!) là cách thần thoại thông thường để nói về điều gì đó ở trên chúng ta. Chúng ta xóa mạo từ không xác định và nói “Chỉ có Chúa (và chúng tôi biết là Chúa nào!) mới có thể cứu chúng ta!”

Đó không phải là chuyển trách nhiệm của chúng ta lên Thiên Chúa, nhưng tin rằng, cuối cùng, “mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Thiên Chúa” [và những người được Thiên Chúa yêu thương!] (Rm 8:28). Khi đề cập đến Thiên Chúa, thước đo là sự vĩnh cửu. Bạn có thể thất vọng về thời gian, nhưng không phải là vĩnh viễn. Chúng ta, những Kitô Hữu, có lý do mạnh mẽ hơn nhiều so với tác giả Thánh Vịnh để lặp lại, trước những biến động về thể chất và đạo đức của thế giới:

Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta.

Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo.

Nên dầu cho địa cầu chuyển động,

núi đồi có sập xuống biển sâu

(Tv 46:2-3).

* * *

Nhưng chúng ta vẫn chưa tính đến điều an ủi nhất mà Tin Mừng nói với chúng ta về nỗi sợ hãi và lo lắng của chúng ta! Sau khi khuyên nhủ các môn đệ bằng cả ngàn cách đừng sợ hãi, Ngài lại làm một việc khác. Kinh Thánh chưa bao giờ nói rằng mục tử nhân lành hy sinh mạng sống vì đàn chiên của mình. Rằng Người biết chúng, hướng dẫn chúng, chăm sóc chúng, bảo vệ chúng: điều này là có; nhưng không phải là anh ta hy sinh mạng sống của mình cho chúng. Chúa Giêsu đã hứa làm điều đó và Ngài đã làm!

Anh ta đã gánh chịu nỗi sợ hãi của chúng tôi. Tác giả Thư gửi tín hữu Do Thái nói: “Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giêsu đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết.” (Dt 5:7). Tác giả ám chỉ những gì đã xảy ra với Chúa Giêsu trong đêm ở Vườn Giệtsimani. Thánh sử Máccô kể rằng tại Vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu “bắt đầu bối rối và đau khổ. Rồi Người nói với các ông: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Hãy ở lại đây mà canh thức” (Mc 14:33-34). Chúa Giêsu cảm thấy cô đơn, bị cắt đứt khỏi xã hội loài người; Ngài yêu cầu các tông đồ hãy ở gần Ngài, ở lại với Ngài.

Thư gửi tín hữu Do Thái cũng nêu bật sứ điệp an ủi chứa đựng cho chúng ta trong trang Tin Mừng huyền nhiệm này:

“Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội. Bởi thế, ta hãy mạnh dạn tiến lại gần ngai Thiên Chúa là nguồn ân sủng, để được xót thương và lãnh ơn trợ giúp mỗi khi cần.”(Dt 4:15-16).

Bằng cách tự mình gánh lấy chúng, Chúa Giêsu cũng đã cứu chuộc những nỗi sợ hãi và lo lắng của chúng ta. Kinh thánh nói về ngài: “Nhờ vết thương của Người, chúng ta được chữa lành” (Is 53:5-6; 1 Pr 2:24). Chúa Giêsu thực sự là “người chữa lành vết thương” mà nhà tâm lý học đã nói đến, người bị thương chữa lành vết thương của nhiều người. Ngài đã biến nỗi sợ hãi và đau khổ thành cơ hội để phát triển nhân bản và lòng từ bi.

Nhưng ngay cả điều này cũng không làm cạn kiệt những gì Tin Mừng nói với chúng ta về nỗi sợ hãi của chúng ta. Nếu mọi chuyện kết thúc ở đây thì niềm an ủi của chúng ta vẫn chưa trọn vẹn. Chúng ta sẽ có trước mắt một tấm gương anh hùng và cảm động để noi theo, nhưng không có một bàn tay nào nâng đỡ chúng ta. Nhưng đây là tin vui trọng đại thứ hai của Tin Mừng: người chữa lành vết thương đã sống lại từ cõi chết và nói: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20). Ngài không chỉ cho chúng ta ví dụ về cách vượt qua nỗi thống khổ; Người đã cho chúng ta phương tiện để vượt qua nó: đó là sự hiện diện và ân sủng của Người. Đối với Thánh Phaolô, người đang phàn nàn về “cái dằm đâm vào xác thịt” của mình, Đấng Phục Sinh trả lời: “Ân sủng của Ta đã đủ cho con rồi!” (2 Côrinhtô 12:9).

Các vị tử đạo đã biến nó - và vẫn còn biến nó thành một trải nghiệm hữu hình. Trong Công vụ các vị tử đạo ở Carthage, bị giết dưới thời Hoàng đế Septimius Severus vào những năm đầu của thế kỷ thứ 3 (một trong những Công vụ đáng tin cậy nhất về mặt lịch sử trong số tất cả các Công vụ về các vị tử đạo!), chúng ta đọc được rằng một trong số họ, tên là Felicitas, đang mang thai vào tháng thứ tám khi cô bị bắt. Trong tù, cô rên rỉ vì đau đớn khi sinh con. Một trong những cai ngục nói với cô: “Nếu bây giờ cô phàn nàn, cô sẽ làm gì khi bị ném cho thú dữ trong đấu trường?” Và cô ấy trả lời: “Bây giờ, tôi là người đau khổ; lúc đó sẽ có người khác chịu khổ thay tôi!”

Chúng tôi có một ví dụ gần gũi hơn với chúng ta. Trong tù và trước ngày bị treo cổ, sau cuộc đảo chính thất bại chống lại Hitler, Mục sư Dietrich Bonhoeffer đã viết những câu thơ này thường được dùng làm thánh ca phụng vụ:

Bởi sức mạnh tử tế được bảo vệ một cách tuyệt vời

chúng tôi chờ đợi với sự tự tin, những gì có thể xảy ra.

Chúng ta ở với Chúa vào ban đêm và buổi sáng

và chắc chắn là vào mỗi ngày mới.

* * *

Trong những bài suy niệm này, chúng ta buộc mình không nói về những gì chúng ta phải làm cho người khác, mà chỉ nói về những gì Chúa Giêsu là và làm cho chúng ta: đồng cảm với đàn chiên, không phải với mục tử. Nhưng chúng ta phải tạo ra một ngoại lệ nhỏ trong dịp này. Bất chấp mọi lời khuyến khích của Tin Mừng, chúng ta không phải lúc nào cũng có khả năng giải thoát mình khỏi sợ hãi và thống khổ; nhưng chúng ta có thể có khả năng giải phóng người khác hoặc giúp họ giải phóng chính họ.

Pascal viết trong cuốn Hồi Ức: “Chúa Giêsu chịu thống khổ cho đến tận thế; chúng ta không được ngủ trong suốt thời gian này. Người tiếp tục đau đớn vì trong chiều hướng vĩnh cửu mà Người đã bước vào, không còn quá khứ nữa, nhưng mọi thứ đều hiện diện một cách bí ẩn, ngay cả đêm của Ngài ở Vườn Giệtsimani. Nhưng Người cũng đang đau đớn theo một cách khác, ít bí ẩn hơn. Người cũng đau đớn trong thân xác huyền nhiệm của mình: nơi những người bị áp bức bởi đau khổ và sợ hãi vì cô đơn, bệnh tật, bách hại, lưu đày và chiến tranh. Bây giờ chúng ta là mắt, miệng và tay của Chúa Kitô. Chúng ta hãy cố gắng mang lại sự an ủi cho một số người trong số họ và chúng ta sẽ nghe Chúa Giêsu phục sinh nói trong lòng mình: “Các con đã làm điều đó cho Ta!” (Mt 25:40). Cả chúng ta nữa, dù là mục tử hay tín hữu đơn sơ, cũng phải là những người chữa lành vết thương, những người bệnh tật đáng thương, tuy nhiên, có thể chữa lành cho người khác.

Tôi kết thúc bằng một giai thoại mà tôi nghĩ là nhiều người biết, nhưng nó giúp chúng ta in sâu vào tâm trí chúng ta hình ảnh Chúa Giêsu, Đấng vác chúng ta trên vai trong những giây phút khó khăn của cuộc đời. Nó kể về một người đàn ông nhìn thấy cả cuộc đời mình trong một giấc mơ. Dưới đây là một bản tóm tắt ngắn gọn của câu chuyện:

Tôi bước đi trên bãi cát ven biển, để lại phía sau không phải là một đôi dấu chân mà là hai đôi. Tôi hiểu rằng đôi thứ hai là bước chân của Chúa Giêsu đang đi bên cạnh tôi và tôi rất vui. Nhưng rồi đến một thời điểm nào đó, đôi thứ hai đó biến mất và chỉ còn thấy dấu chân của hai bàn chân trên cát. Tôi hiểu điều này xảy ra chính xác trong những thời điểm đen tối và khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi than thở và nói: “Lạy Chúa, Chúa đã bỏ con một mình ngay lúc con cần Chúa nhất!” Chúa Giêsu trả lời: “Con ơi, những dấu chân con nhìn thấy là của chính Ta. Con đã ở trên vai Ta! 1.Augustine, Sermo340, 1 (PL 38,1483).

2.Augustine, Expos. in Psalmos, 126, 3.

3.Martin Heidegger, Antwort. Martin Heidegger im Gespräch, Gesamtausgabe, vol. 16,Frankfurt 1975.

4.PassioSanctarumPerpetuae et Felicitatis, XV (Ed. C.J. von Beek, Bonn 1938).

5.Trans. John Brownjohn.

6.B. Pascal, Pensées, 553, ed. Br.


Source:Cantalamessa
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Liên hệ

Tinvuiviet.net kính chào Quý vị và các bạn. Chúng tôi luôn mong nhận được bài vở cộng tác của mọi người. Xin cám ơn.   Liên hệ: Mọi thắc mắc, góp ý xin vui lòng liên hệ với chúng tôi qua email: bbttinvui@gmail.com. Chân thành cảm ơn Quý vị và các bạn đã ghé thăm site. Kính chúc Quý vị và các...

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.