www.tinvuiviet.net
Tủ sách | Suy niệm Tin Mừng | Ngày lễ Công Giáo | Radio Công Giáo | Nghe Giảng-Suy niệm ... | Cầu nguyện-Tâm sự | Hội Mân Côi
03:06 CDT Thứ hai, 24/06/2024

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 57

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 55


Hôm nayHôm nay : 5244

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 1191566

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 21847514

Trang nhất » Tin Tức » Tin Tức » Tôn Giáo

Sandro Magister: Ngoại giao Tòa Thánh trong cuộc xâm lược Ukraine của Nga; và quan hệ với Trung Quốc

Chủ nhật - 30/07/2023 00:31
Tin thế giới

Tin thế giới

Ký giả Sandro Magister, người Ý, chuyên về Vatican, có bài nhận định nhan đề “Vatican Diplomacy Has a Rival in the House, and the Pope Is on Its Side” nghĩa là “Nền Ngoại giao của Vatican có một đối thủ ngay trong nhà, và Đức Giáo Hoàng đứng về phía đối thủ này.”
Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.

Đây là những năm gầy guộc cho hoạt động ngoại giao của Vatican. Đúng là Tòa thánh duy trì quan hệ với hầu hết các quốc gia trên thế giới, ngoại trừ với Trung Quốc, Ả-rập Xê-út và một số quốc gia khác. Đầu năm nay đã có một cuộc trao đổi đại sứ với Oman. Và ngay cả Việt Nam mà Chủ tịch Võ Văn Thưởng đang thăm Rôma những ngày này, cũng sẽ sớm đón tiếp đại diện thường trực của Tòa thánh.



Nhưng cũng thiếu quá nhiều sứ thần Tòa Thánh, một số trong số đó quan trọng, mà việc tìm đại diện là một cuộc đấu tranh vất vả. Đó là các nước Bangladesh, Bolivia, Cameroon và Guinea Xích Đạo, Cộng hòa Dân chủ Congo, Triều Tiên và Mông Cổ, Costa Rica, Maroc, Mozambique, Nicaragua, Ba Lan, Rumani và Moldova, Nam Phi cùng các nước láng giềng Botswana, Eswatini, Lesotho và Namibia, Tanzania,Venezuela.

Tại Nicaragua, cần phải nói thêm rằng quốc gia này hiện nay không có Sứ thần Tòa Thánh vì ngài đã bị trục xuất vào ngày 1 tháng 3 năm 2022 theo lệnh của tổng thống chuyên chế Daniel Ortega, và cuộc đàn áp Giáo hội ở quốc gia đó kể từ đó đã lên đến đỉnh điểm tàn khốc, với đỉnh điểm là bản án tù khắc nghiệt 26 năm dành cho vị giám mục anh hùng Rolando Álvarez, mà Vatican đã cố gắng vô ích để giảm xuống bản án lưu đày, nhưng bản thân vị giám mục đã từ chối điều này.

Và sau đó là những tòa Sứ thần Tòa Thánh có các Tổng Giám Mục đã qua giới hạn 75 tuổi nhưng vẫn đang tại vị: ở Syria, Hoa Kỳ, Ý, Israel, Albania. Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã phong tước Hồng Y cho ba vị đầu tiên.

Nhưng điều gây ảnh hưởng tiêu cực trên hết là việc giảm bớt thẩm quyền của Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh. Đức Phaolô Đệ Lục đã giao cho Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh một vai trò trung tâm nhất ở Vatican, mà Đức Phanxicô đã giảm bớt rất nhiều với cuộc cải cách giáo triều của ngài.

Phiên tòa xét xử thương vụ ở Luân Đôn, trong đó Phụ Tá Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh là nhân vật chính thiếu sáng suốt, với bản án dự kiến vào cuối năm nay, đã khiến nó trở thành chủ đề bàn tán trên các phương tiện truyền thông trên toàn thế giới. Nhưng quan trọng hơn là sự khiêm tốn về kết quả hoạt động quốc tế của Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, điều này càng khuyến khích Đức Giáo Hoàng sử dụng các đặc sứ khác cho các “sứ mệnh” ngoại giao của ngài, các đặc sứ hoàn toàn bên ngoài và thực sự ở mức độ lớn là đối thủ cạnh tranh và đối thủ của chính Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh.

Các khu vực quốc tế mà cuộc cạnh tranh này đang diễn ra sôi nổi nhất hiện nay là Nga-Ukraine và Trung Quốc.

Trong cả hai trường hợp, Đức Thánh Cha Phanxicô bị thu hút bởi khả năng địa chính trị do Cộng đồng Sant'Egidio thực hiện hơn là của Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh.

Cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine và vai trò của Cộng đồng Sant'Egidio

Liên quan đến sự xâm lược của Nga đối với Ukraine, khoảng cách giữa Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh và của những người đại diện cho Cộng đồng Thánh Egidio rõ ràng hơn bao giờ hết kể từ khi Đức Giáo Hoàng cử Đức Hồng Y Matteo Zuppi, một thành viên lịch sử của Sant'Egidio làm “sứ giả” của mình, đầu tiên đến Kyiv, sau đó đến Mạc Tư Khoa, và cuối cùng là Washington.

Trong khi cả Hồng Y quốc vụ khanh Pietro Parolin và, nói một cách rõ ràng hơn, ngoại trưởng Tòa Thánh Paul Gallagher đã nhiều lần tán thành việc bảo vệ vũ trang của quốc gia Ukraine, việc tái vũ trang và quyền bất khả xâm phạm biên giới của nước này, thì về những điểm này, Đức Hồng Y Zuppi và các cộng sự của ngài – từ Người sáng lập cộng đồng Andrea Riccardi cho đến nhà lãnh đạo quan hệ quốc tế Mario Giro – luôn mập mờ hoặc công khai chống đối, ngay từ khi Nga bắt đầu gây hấn.

Ở Kyiv và Washington, họ nhận thức rõ điều này khi họ tiếp Đức Hồng Y Zuppi, đến nỗi những điều đạt được chỉ là những thỏa thuận hoàn toàn mang tính chất nhân đạo, như việc trao đổi tù nhân và hồi hương trẻ em Ukraine bị bắt cóc sang Nga.

Trái lại, ở Mạc Tư Khoa, Vladimir Putin đã có một ngày chứng kiến tận mắt sự phản đối nổi tiếng từ đặc phái viên của Đức Giáo Hoàng đối với việc tái vũ trang ở Ukraine, cũng như với sự ác cảm rõ ràng của chính Đức Phanxicô đối với “sự hiếu chiến” của phương Tây và ngược lại, là sự đồng cảm của ngài đối với vai trò thay thế ngày càng tăng của “Nam bán cầu” ở Phi Châu, Á Châu, Mỹ Châu Latinh.

Hơn nữa, tại Mạc Tư Khoa, Sant'Egidio trong nhiều năm đã có đường dây liên hệ trực tiếp với tòa thượng phụ Chính thống giáo, mà - một phần nhờ vào “sứ mệnh” của Đức Hồng Y Zuppi cùng với chuyên gia của Cộng đồng về Nga và phó chủ tịch, Adriano Roccucci - đã có thể hàn gắn sự rạn nứt gây ra bởi những lời nói thái quá của Đức Giáo Hoàng, người đã công khai cáo buộc Thượng phụ Kirill là “cậu bé giúp lễ của Putin.”

Quan hệ của Tòa Thánh với Trung Quốc

Đối với quan hệ của Tòa thánh với Trung Quốc, Đức Phanxicô vẫn chưa giao cho Sant'Egidio vai trò lãnh đạo. Nhưng ngài tỏ ra rất dễ tiếp thu những lập luận được lưu hành một cách có hệ thống bởi chuyên gia của Cộng đồng về chủ đề này, Agostino Giovagnoli, giáo sư lịch sử đương đại tại Đại học Công Giáo Milan và là thành viên của Viện Khổng Tử ở Milan, một sáng kiến trực tiếp của chế độ Bắc Kinh.

Điểm vướng mắc giữa Tòa thánh và Trung Quốc là việc áp dụng thỏa thuận bí mật về việc bổ nhiệm giám mục được quy định giữa hai bên vào tháng 9 năm 2018, và cho đến nay đã kéo dài từ giai đoạn hai năm này sang giai đoạn hai năm khác mà không có bất kỳ sửa đổi nào.

Trong gần năm năm, chỉ có bốn cuộc bổ nhiệm mới, với hơn một phần ba giáo phận vẫn chưa đang trống tòa. Và cũng vì lý do này, Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, cũng là kiến trúc sư của hiệp định, đã luôn bày tỏ một cách thận trọng về chủ đề này, không có thái độ đắc thắng, ngược lại, liên tục để lộ hy vọng về sự cải thiện của chính hiệp định.

Thay vào đó, đối với Giovagnoli, sự ca ngợi của anh ta đối với sự tốt đẹp của thỏa thuận là hoàn toàn không có giới hạn. Và đối với Đức Thánh Cha Phanxicô cũng vậy, mặc dù thực tế là trong những tháng gần đây, chính quyền Trung Quốc đã bổ nhiệm hai giám mục mà không hề thông báo cho Rôma, tại hai giáo phận mà giáo phận thứ hai có tầm quan trọng tuyệt đối, đó là giáo phận Thượng Hải.

Giovagnoli đã không ngại cao rao ngay cả về sự sỉ nhục gấp đôi này. Trong một bài bình luận trên tờ báo “Avvenire” của hội đồng giám mục Ý do Đức Hồng Y Zuppi chủ trì, ông chỉ ra rằng ở Thượng Hải, vấn đề không phải là tấn phong giám mục mới, mà chỉ riêng vấn đề này sẽ thuộc về thỏa thuận bí mật cần có sự chấp thuận trước của Rôma, mà là việc thuyên chuyển đơn giản một giám mục từ nơi này sang nơi khác, được thực hiện dưới hình thức không có sự đồng thuận nhưng không phải là bất hợp pháp.

Nhưng đó có phải thực sự là cách mọi thứ nên xảy ra không? Phải chăng thỏa thuận bí mật chỉ liên quan đến việc bổ nhiệm mới chứ không liên quan đến việc thuyên chuyển một giám mục từ giáo phận này sang giáo phận khác? Tại Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh – nơi họ biết rõ về thỏa thuận bí mật – họ nhìn nhận vấn đề khác xa như thế.

Vào ngày 15 tháng 7, Tòa thánh cho biết rằng Đức Giáo Hoàng đã đồng ý bổ nhiệm tại Thượng Hải một giám mục đã đơn phương chuyển đến đó từ Hải Môn, tên là Giuse Thẩm Bân, thường có mặt tại các cuộc họp quốc tế của Sant'Egidio và rất thân với chế độ đến nỗi ông cũng là phó chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Nhân dân Trung Quốc, cơ quan với hơn hai nghìn đại biểu có nhiệm vụ thông qua các quyết định của Chủ tịch Tập Cận Bình và ban lãnh đạo đảng.

Nhưng cùng ngày hôm đó, một tuyên bố chính thức chi tiết của Đức Hồng Y Parolin, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh đã được đưa ra, trong năm điểm. Trong đó ngài tuyên bố rằng ngay cả việc thuyên chuyển các giám mục từ giáo phận này sang giáo phận khác được thực hiện “một cách không đồng thuận” cũng trái với “việc áp dụng đúng thỏa thuận”. Và ngài nói tiếp: “Vì vậy, điều quan trọng, thậm chí tôi có thể nói là không thể thiếu, là tất cả việc bổ nhiệm giám mục ở Trung Quốc, kể cả việc thuyên chuyển, phải được thực hiện một cách đồng thuận, như đã thỏa thuận.” Trái ngược với những gì Sant'Egidio nói.

Cạnh tranh giữa Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh và Cộng đồng Sant'Egidio

Sự cạnh tranh giữa Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh và Cộng đồng Sant'Egidio không chỉ mới diễn ra gần đây mà đã diễn ra trong nhiều năm. Và nó chưa bao giờ thân thiện, cũng như an bình.

Thỏa thuận năm 1992 tại Mozambique, trong đó linh mục trẻ lúc đó là Zuppi tham gia, liên tục được ca ngợi là người đầu tiên tiết lộ cho thế giới khả năng của Cộng đồng trong việc hành động như một người kiến tạo hòa bình.

Nhưng trong một bài viết chi tiết dài tám trang về “Mozambique sau 25 năm độc lập,” xuất hiện trên tờ “La Civiltà Cattolica” vào ngày 16 tháng 12 năm 2000 với chữ ký của tu sĩ Dòng Tên José Augusto Alves de Sousa và với sự cho phép trước của Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, không có đề cập nhỏ nhất nào về vai trò kiến tạo hòa bình của Sant'Egidio tại thời điểm đó.

Sau đó, từ năm 1994 đến 1995, đến lượt cuộc nội chiến ở Algérie. Ở đây, Sant'Egidio tự đặt mình ra ngoài không chỉ với chính sách ngoại giao thận trọng của Vatican, mà còn hơn thế nữa với các giám mục địa phương, những người đã chỉ trích gay gắt khuôn khổ thỏa thuận được các bên tham chiến ký kết ở Rôma tại trụ sở của Cộng đồng, vốn không đòi hỏi họ phải ngăn chặn các vụ giết người và thảm sát, mà đúng hơn là hợp pháp hóa các nhiệm vụ của họ. “Đúng vậy, 'những người bạn' của Sant'Egidio là những người đã giết chúng tôi,” tổng giám mục Algiers, Henri Teissier tuyên bố. Và một giám mục khác, của Oran, Pierre Claverie, đã bị ám sát ngay sau đó bởi những người Hồi giáo cuồng tín.

Không chỉ có vậy. Ngay cả bộ trưởng ngoại giao Ý vào thời điểm đó, Lamberto Dini, đã công khai từ chối nền “ngoại giao song song” với Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh của Cộng đồng. Và đại sứ Ý tại Algiers trong những năm đó, Franco De Courten, khi dựng lại câu chuyện trong một cuốn sách, đã làm mất uy tín vai trò thảm khốc của những thành viên Sant'Egidio. Đó là chưa kể đến những lời chỉ trích gay gắt từ phía các chiến binh dân chủ Algeria, do người Hồi giáo cấp tiến Khalida Messaoudi lãnh đạo.

Nhiều năm sau, vào năm 2013, tại Senegal, hoạt động tích cực của Sant'Egidio đã tạo ra một sự việc gây bất lợi cho Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh.

Ở đó, Cộng đồng đã can thiệp để “tạo điều kiện thuận lợi” cho một thỏa thuận giữa chính phủ Dakar và các nhóm ủng hộ độc lập ở vùng Casamance. Nhưng khi nó chuyển đến Rôma, đến trụ sở chính của nó, các cuộc đàm phán giữa các sứ giả của các bên xung đột, điều này đã khiến Senegal có ấn tượng rằng Vatican là kiến trúc sư thực sự của hoạt động chống lại ý muốn của chính phủ Dakar, vốn không muốn quốc tế hóa những gì nó coi là một vấn đề trong nước.

Để khắc phục điều này, sứ thần tại Senegal vào thời điểm đó, Tổng Giám mục Luis Mariano Montemayor, đã phải đưa ra một tuyên bố tách biệt hoàn toàn Tòa thánh khỏi các sáng kiến của Sant'Egidio, được điều phối bởi Mario Giro, lúc đó là cố vấn của Andrea Riccardi, người đã là bộ trưởng hợp tác quốc tế trong chính phủ Ý.

Nói tóm lại, Cộng đồng Sant'Egidio chưa bao giờ là hàng xóm hòa bình của Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh và mạng lưới ngoại giao của nó. Và ngày nay Cộng đồng Sant'Egidio thậm chí còn căng thẳng hơn, khi sự gần gũi của nó đã trở thành một cuộc bao vây và Đức Giáo Hoàng để mở cổng cho Cộng Đồng.
Source:L'Espresso

Tác giả bài viết: Đặng Minh An dịch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Tin Vui Việt

Trang thông tin điện tử để tìm hiểu về Đạo Công Giáo.Mong rằng qua trang Tin Vui Việt này sẽ giúp Quý Vị hiểu hơn về đời sống đạo.Nguyện xin Chúa Thánh Thần luôn tác động để mỗi người nhận ra Thiên Chúa là Chân, Thiện, Mỹ.bbttinvui

Thánh Lễ - Kinh Nguyện

 



Thánh Lễ Trực Tuyến

Thăm dò ý kiến

Chúng ta nên làm gì để nhiều người biết Thiên Chúa hơn ?

Cầu nguyện.

Đi lễ.

Sống bác ái.

Loan báo Tin Mừng.

Chu toàn nhiệm vụ hằng ngày.